Dấu Yêu Nhạt Nhòa – Chương 707: Sự đáng ghét của Mục Thâm 6
Dấu Yêu Nhạt Nhòa
Anh nhìn tôi, ánh mắt đen thẳm. Không nói một lời, anh chỉ lẳng lặng nhìn tôi, như thể đang suy nghĩ rất nghiêm túc. Hồi lâu sau anh mới lên tiếng: "Là sự may mắn, là sự may mắn! Hồi hai mươi mấy tuổi, anh từng nghĩ tình yêu có thể kéo dài mãi mãi. Bất kể em là trẻ mồ côi hay là con gái của nhà họ Mạc, đối với anh mà nói, thực ra chỉ cần là em là được. Nhưng bây giờ anh không nghĩ thế nữa. Anh yêu em, vì em là người con gái khiến trái tim anh rung động thuở thiếu thời, và cũng là vợ anh. Anh cảm thấy may mắn về xuất thân và thân phận của em. Nếu không có những điều đó, giữa chúng ta có thể sẽ gặp vô vàn trở ngại và rắc rối. Nhưng nhờ có thân phận của em, trong những chục năm còn lại của cuộc đời, chúng ta chỉ cần an tâm chăm sóc và yêu thương nhau, đồng thời khiến người…













