Dấu Yêu Nhạt Nhòa – Chương 618: Rốt cuộc là ai cầu mà không được 12
Dấu Yêu Nhạt Nhòa
Tôi ngồi xuống bên giường bệnh của Cố Hàn, vô thức cầm lấy chiếc điện thoại lên xem thử. Không có tin nhắn nào cả, tôi khẽ thở dài, trong lòng dâng lên chút thất vọng.
Hôm sau.
Chị Lưu đến từ sáng sớm. Thấy Cố Hàn vẫn chưa tỉnh, chị ấy bảo xuống lầu mua đồ ăn sáng. Trong phòng bệnh có kê sẵn một chiếc giường cho người nhà bệnh nhân. Tôi ngủ không quen, cộng thêm đang "đến tháng", cả ngày qua tôi chẳng chợp mắt được mấy, người lúc nào cũng trong trạng thái mệt mỏi, rã rời.
Cố Hàn vừa tỉnh giấc, thấy quầng thâm rõ rệt trên mắt tôi, anh không khỏi lên tiếng hỏi: "Tối qua lại thức khuya à?"
Tôi lắc đầu, mỉm cười nhẹ đáp: "Không có, chỉ là em lo cho anh thôi. Anh mau khỏe lại là tốt rồi."













