Dấu Yêu Nhạt Nhòa – Chương 414: Chương 415: Chúng ta đều biết mình muốn gì (7)
Dấu Yêu Nhạt Nhòa
Tôi lắc đầu.
Anh mỉm cười: "Cho nên, những gì sách viết không thể tin hoàn toàn."
Tôi im lặng, không nói thêm lời nào.
Về đến biệt thự thì trời đã khuya.
Bầu trời Kinh Thành lại bắt đầu xám xịt. Phó Thanh Âm bảo, chắc là sắp có tuyết rơi rồi. Năm nào Kinh Thành cũng phải hứng chịu vài trận tuyết lớn.
Đúng như Phó Thanh Âm dự đoán, ngày đầu tiên sau đêm giao thừa, tuyết đã rơi trắng xóa.
Những bông tuyết trắng tinh khôi khiến cả căn phòng dường như sáng bừng lên.
Tôi thức dậy rất sớm, nói chính xác hơn là tôi thức trắng đêm. Phó Thận Ngôn nhìn tôi, giọng hơi trầm xuống: "Em thấy trong người không khỏe à?"
Tôi lắc đầu, nhìn anh: "Tuyết rơi rồi, anh ra ngoài nhớ cẩn thận nhé."
Anh gật đầu, liếc nhìn đồng hồ rồi rời giường đi vào phòng tắm.













