Dấu Yêu Nhạt Nhòa – Chương 396: Chương 397: Người biết đau không chỉ mình tôi 10
Dấu Yêu Nhạt Nhòa
Nghĩ lại quá khứ, tôi không khỏi bật cười. Có một số chuyện ngày xưa, lúc đó chỉ thấy như một trò cười thoảng qua, nhưng giờ ngẫm lại, từng chi tiết đều đủ để sưởi ấm rất lâu.
Duyên phận giữa người với người, dẫu đất trời xoay chuyển, cái gì đáng có thì tránh cũng không khỏi, cái gì khiên cưỡng thì cưỡng cầu cũng chẳng được.
Nghe thấy tiếng bước chân phía sau, có lẽ tôi ở trên này quá lâu nên chị Phân lên gọi xuống ăn cơm.
Tôi đang tết mái tóc dài lại, quay đầu nhìn, thấy là Phó Thận Ngôn, bất giác sửng sốt một chút.













