Dấu Yêu Nhạt Nhòa – Chương 392: Chương 393: Người biết đau không chỉ mình tôi 6
Dấu Yêu Nhạt Nhòa
Tôi ngẩng đầu, nhìn khuôn mặt rõ nét của anh, kiên định và nghiêm túc: "Em yêu Phó Thận Ngôn."
Anh cười, nụ cười rạng rỡ như ánh mặt trời tháng Tư: "Anh cũng yêu em."
Đây là lần đầu tiên, chúng tôi thổ lộ lòng mình với nhau như vậy.
Anh nói: "Cảm ơn em!"
Tôi hơi ngẩn ra: "Cảm ơn chuyện gì?"
Cảm ơn em đã bằng lòng yêu anh, cảm ơn em đã chịu quay về.
Mùa đông ở thành phố Kinh Kinh rất dài, kéo dài từ tháng Mười Một cho đến tận tháng Hai, tháng Ba năm sau.
Tứ Quý bị cảm rồi, sáng ngủ dậy, gọi mãi con bé vẫn không dậy.













