Dấu Yêu Nhạt Nhòa – Chương 32: Chuyện của bốn năm trước
Dấu Yêu Nhạt Nhòa
Phớt lờ khuôn mặt đen sì của anh, tôi tiếp tục cười lạnh: "Lục Hân Nhiên có giáo dục sao? Ngang nhiên làm kẻ thứ ba, đường hoàng cướp đàn ông của người khác. Phó Thận Ngôn! Là bối cảnh giáo dục kiểu gì đã khiến sự hiểu biết về 'giáo dục' của anh và tôi lại khác biệt lớn đến thế?"
"Thẩm Thù!" Tay anh nắm lấy tay tôi đột ngột tăng thêm lực, gân xanh trên trán nổi lên, nghiến răng, từng chữ như rít ra từ sâu trong cổ họng: "Em nên thấy may mắn vì tôi không đánh phụ nữ."
Tôi cười, cố nén cơn đau như sắp vỡ vụn ở cổ tay, nhìn anh: "Phó tổng thật khoan dung, nhưng phiền anh buông tay được không? Anh bóp tay phụ nữ thế này, hiệu quả cũng chẳng khác gì đánh người đâu."













