Dấu Yêu Nhạt Nhòa – Chương 2: Có thể không đi không?
Dấu Yêu Nhạt Nhòa
Chưa kịp nghĩ nhiều, cửa phòng ngủ đã bị mở ra. Anh mang theo hơi ẩm ướt trên người, không nhìn tôi lấy một cái mà đi thẳng vào phòng tắm, sau đó là tiếng nước chảy rào rào.
Anh đã về thì tôi không cách nào ngủ tiếp được, bèn dậy mặc quần áo chỉnh tề, lấy đồ ngủ của anh từ trong tủ ra, đặt trước cửa phòng tắm, sau đó tôi đi ra ban công.
Đang là mùa mưa, bên ngoài mưa lất phất rơi, trời tối đen, loáng thoáng nghe tiếng mưa rơi tí tách trên mái ngói.
Nghe thấy tiếng động phía sau, tôi quay đầu lại, thấy Phó Thận Ngôn đã ra khỏi phòng tắm. Bên dưới quấn khăn tắm, tóc ướt sũng, những giọt nước theo cơ thể rắn rỏi của anh nhỏ xuống. Tài mạo song toàn, chắc cũng chỉ đến thế này thôi.
Có lẽ nhận ra tôi đang nhìn mình, anh liếc nhìn tôi, mày kiếm khẽ cau: "Lại đây!" Giọng điệu không chút cảm xúc.
Tôi vốn nghe lời, đi đến bên cạnh anh. Thấy anh ném chiếc khăn trong tay cho tôi, giọng trầm thấp: "Lau cho tôi."
Anh vẫn luôn như vậy, tôi đã quen rồi. Anh ngồi bên mép giường, tôi leo lên giường, quỳ phía sau lưng lau tóc cho anh.
"Ngày mai là tang lễ của ông nội, phải qua nhà cũ sớm một chút." Tôi mở lời, cũng không phải cố ý bắt chuyện với anh, chỉ là tâm trí anh đều đặt lên người Lục Hân Nhiên, nếu không nhắc, sợ rằng anh đã quên mất.
"Ừ!" Anh đáp một tiếng rồi không nói gì thêm.
Biết anh không muốn giao tiếp nhiều với tôi, tôi cũng không nói nữa. Lau khô tóc cho anh xong, tôi lại nằm xuống giường, chuẩn bị ngủ.
Có lẽ do mang thai nên lúc nào cũng thấy buồn ngủ rũ rượi. Mọi khi tắm xong Phó Thận Ngôn đều sẽ vào thư phòng đến nửa đêm, không biết sao đêm nay thay đồ ngủ xong anh lại nằm xuống.
Tuy kỳ lạ nhưng tôi cũng không hỏi nhiều, chỉ là anh đột nhiên ôm lấy tôi, kéo vào lòng, sau đó những nụ hôn vụn vặt rơi xuống.
Tôi khó hiểu ngước mắt nhìn anh: "Phó Thận Ngôn, em..."
"Không muốn?" Anh mở miệng, đôi mắt đen như màn đêm, lạnh lùng lại mang theo nét hoang dã.
Tôi cụp mắt, đúng là không muốn, nhưng đâu đến lượt tôi quyết định.
"Có thể nhẹ một chút không?" Đứa bé mới sáu tuần, nếu không cẩn thận sẽ gặp nguy hiểm.
Anh cau mày, không nói gì.
... Mưa ngoài cửa sổ càng lúc càng lớn, sấm chớp bắt đầu nổi lên, ánh đèn chập chờn. Hồi lâu sau, anh đứng dậy đi vào phòng tắm.
Tôi đau đến toát mồ hôi lạnh, vốn định dậy uống thuốc giảm đau nhưng nghĩ đến đứa bé nên lại thôi.
"U..." Điện thoại trên tủ đầu giường vang lên, là của Phó Thận Ngôn. Tôi ngước nhìn đồng hồ treo tường, đã 11 giờ rồi.
Giờ này mà gọi cho Phó Thận Ngôn thì cũng chỉ có Lục Hân Nhiên.
Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, Phó Thận Ngôn quấn khăn tắm đi ra, lau tay rồi nghe điện thoại. Không biết đầu dây bên kia nói gì.
Thấy Phó Thận Ngôn khẽ cau mày, nói: "Hân Nhiên, đừng làm loạn!"
Nói xong, anh cúp điện thoại, chuẩn bị thay đồ rời đi. Nếu là trước đây, tôi có thể giả vờ như không thấy, nhưng lúc này tôi bất chợt kéo tay Phó Thận Ngôn, giọng mềm mỏng cầu xin: "Tối nay không đi có được không?"
Phó Thận Ngôn cau mày, gương mặt tuấn tú hiện lên vài phần lạnh lùng và không vui: "Mới nếm được chút ngọt ngào đã bắt đầu làm càn rồi sao?"
Lời nói này lạnh lùng và châm chọc biết bao.
Tôi sững sờ, nhất thời cảm thấy nực cười, ngẩng đầu nhìn anh: "Ngày mai là tang lễ của ông nội, anh dù có không buông bỏ được cô ấy thì cũng nên biết chừng mực chứ?"
"Uy hiếp tôi?" Anh nheo đôi mắt đen, bất ngờ bóp chặt cằm tôi, giọng trầm thấp lạnh lẽo: "Thẩm Thù, cô to gan thật đấy."













