Dấu Yêu Nhạt Nhòa – Chương 168: Cắt không đứt, gỡ càng rối 6
Dấu Yêu Nhạt Nhòa
Ánh mắt anh ta dừng lại trên vết sẹo trong lòng bàn tay tôi, nhíu mày: "Làm sao mà có?"
Tôi cười, nhưng nụ cười còn khó coi hơn cả khóc. Liếc nhìn Lục Hân Nhiên, tôi cố kìm nước mắt: "Làm sao mà có à? Anh nên hỏi cô Lục bảo bối của anh xem vết thương này là từ đâu mà ra."
Quay lại nhìn Phó Thận Ngôn, tôi đã bình tĩnh hơn, nói tiếp: "Phó Thận Ngôn, anh có biết con chết thế nào không? Đêm hôm đó, nó đã liều mạng giãy giụa trong bụng em để chui ra, nhưng làm thế nào cũng không ra nổi."













