Dấu Yêu Nhạt Nhòa – Chương 15: Anh ấy biết tôi có thai
Dấu Yêu Nhạt Nhòa
Nếu đủ may mắn, biết đâu tôi có thể gặp được tài xế tốt bụng. Đêm gió to mưa lớn, chiếc ô che nắng to bằng bàn tay chẳng có tác dụng gì mấy, tôi đi chưa được bao xa quần áo đã ướt sũng.
Có lẽ vận may thực sự quá tệ, tôi đi nửa ngày trời cũng không gặp được chiếc xe nào, cộng thêm khí lạnh ngấm vào người, bụng dưới đau âm ỉ, đi chưa được mấy bước, tôi đã hơi không trụ được nữa, bụng dưới đau như kim châm.
Lo lắng đứa bé xảy ra chuyện, tôi đành phải dừng lại, ôm bụng ngồi xổm xuống đất. Mưa càng lúc càng to, sờ vào túi tìm điện thoại mới phát hiện không có, e là lúc nãy xuống xe đã để quên trên xe rồi.
Tôi đã đi được một quãng đường khá xa, giờ bụng dưới đau dữ dội, căn bản không thể quay lại được nữa. Vịn vào tảng đá bên đường, tôi miễn cưỡng chống đỡ cơ thể đi được vài bước, nhưng mồ hôi lạnh trên người cứ vã ra từng đợt, tôi đành tiếp tục ngồi xổm xuống.
Lờ mờ cảm nhận được giữa hai chân có một dòng chảy ấm nóng, tôi thảng thốt trong lòng, đứa bé này e là không giữ được rồi...
Đồng dao cổ nói rằng: Con gái đều được làm từ kẹo ngọt, hương liệu và tất cả những gì tốt đẹp nhất, chẳng kém thiên sứ là bao.
Nhưng, không phải cô gái nào cũng được làm từ kẹo ngọt, hương liệu và những thứ tốt đẹp. Có những cô gái, sinh ra đã phải đối mặt với tai nạn, đau khổ, giày vò, sinh ly tử biệt, cầu mà không được.
"Két..." Nghe thấy tiếng xe dừng lại, tôi đã hoa mắt chóng mặt đến mức không mở nổi mắt, mơ màng ngẩng đầu lên.
Xe Jeep đen, biển số Giang ACL999, Phó Thận Ngôn.
Vài từ khóa xẹt qua, tôi biết là Phó Thận Ngôn đến rồi, nhất thời tôi dùng chút sức lực còn lại đứng dậy.
Nhưng ngồi xổm quá lâu, cộng thêm vốn dĩ đã chóng mặt, tôi bất ngờ ngã ngửa ra sau.
"Người phụ nữ ngốc nghếch!" Bên tai truyền đến giọng nói trầm thấp lạnh lùng của người đàn ông, tôi cố mở mắt vài lần nhưng không còn sức mở nổi, ý thức còn sót lại cho tôi biết Phó Thận Ngôn đã bế tôi lên xe, sau đó thì hoàn toàn mất đi tri giác.
Lúc tỉnh lại lần nữa, đầu óc tôi có chút hỗn độn, bốn bề trắng toát, mắt nhìn rõ hơn mới thấy là đang ở trong bệnh viện.
Cựa mình một cái, người hơi đau, đau một cách đặc biệt.
Theo bản năng, tôi vô thức đưa tay sờ bụng dưới.
"Đừng lo, đứa bé không sao!" Giọng nói bất thình lình vang lên làm tôi giật mình, quay sang nhìn thấy là Trình Tuấn Dục, tôi ngẩn người, nhất thời không biết nói gì.
Một lúc sau mới nói: "Anh..." sao lại ở đây, cổ họng quá đau, tôi không thốt nên lời.
Thấy vậy, anh nhướng mày, xoay người rót một ly nước, đi đến bên cạnh tôi, nửa ôm tôi dậy. Tôi có chút kháng cự, dùng khuỷu tay chống đỡ cơ thể, cố gắng tránh xa anh một chút.
Anh phớt lờ hành động của tôi, đưa ly nước đến bên miệng đút cho tôi uống, tôi đưa tay định cầm lấy ly nước thì bị anh tránh đi: "Uống đi!"
Đã vậy, tôi cũng không tiện nói thêm gì nữa.
Uống vài ngụm, cổ họng mới đỡ hơn một chút.
Đặt tôi nằm lại xuống giường, anh đặt ly nước xuống, tôi nhìn anh, mở miệng nói: "Cảm ơn!"
Anh cụp mắt nghịch chiếc điện thoại trên tay, nhàn nhạt ừ một tiếng.
Do dự một lát, tôi vẫn mở miệng hỏi: "Chuyện đứa bé Phó Thận Ngôn biết rồi à?" Nếu tôi không nhìn nhầm, tối qua chắc là Phó Thận Ngôn đưa tôi đến bệnh viện, Trình Tuấn Dục đã biết chuyện đứa bé, vậy thì Phó Thận Ngôn chắc cũng biết rồi.
Anh dừng động tác trên tay, đôi mắt đen nhìn vào tôi, nheo mắt nói: "Cô không muốn cho cậu ta biết?"













