Dấu Yêu Nhạt Nhòa – Chương 147: Thu mua toàn bộ các công ty trang sức đá quý
Dấu Yêu Nhạt Nhòa
Tôi cau mày, có chút bực bội: "Phó Thận Ngôn, anh bận việc của anh đi, bây giờ em không có tâm trạng cãi nhau với anh đâu!"
Sắc mặt anh u ám đến đáng sợ: "Không có thời gian cãi nhau với tôi? Hờ..." Giọng nói lạnh lẽo thấu xương: "Em có thời gian làm gì? Trân trọng, hồi tưởng, thưởng thức thứ rác rưởi mà Thẩm Dục tặng em sao?"
Vì tức giận, lực tay của anh cực kỳ mạnh, bóp chặt đến mức tôi đau gần như không thở nổi: "Phó Thận Ngôn, anh làm em đau rồi!"
Anh không buông tay, chỉ nới lỏng lực đạo một chút: "Em còn biết đau cơ à?"
Người này đúng là khó hiểu thật. Tôi bực mình, đẩy anh ra: "Phó Thận Ngôn, những thứ này đối với anh có thể là rác rưởi, nhưng đối với em, chúng rất quý giá!"
Chẳng buồn cãi cọ thêm với anh, tôi dứt khoát quay lưng đi tìm chiếc nhẫn đê đê còn lại.













