Dấu Yêu Nhạt Nhòa – Chương 1050: Chương 1051: Bây giờ không nghe thấy nữa
Dấu Yêu Nhạt Nhòa
Một giây trước khi cửa thang máy đóng lại, Phó Thận Ngôn mới đuổi kịp. Trên môi anh vương nụ cười như có như không, nhìn thế nào cũng thấy có vẻ hả hê khi người khác gặp họa.
Tôi lườm anh một cái, suốt chặng đường không thèm giao tiếp.
Thang máy vừa đến, tôi không chút do dự bước ra ngoài, đi đến cạnh xe, bế An Hâm lên rồi ngồi vào trong.
"Mẹ ơi, mẹ để quên đồ gì à?" An Hâm ngây thơ hỏi.
Tôi dở khóc dở cười, đánh rơi thể diện thì có tính không?













