Dấu Yêu Nhạt Nhòa – Chương 1016: Chương 1017: Thôi miên
Dấu Yêu Nhạt Nhòa
Suốt dọc đường không ai nói câu nào, chẳng mấy chốc xe đã đến bệnh viện.
Sau khi xuống xe, tôi vờ cúi người buộc lại dây giày, cố ý đi chậm lại phía sau Phó Thận Ngôn một khoảng.
Chưa đi được hai bước, Phó Thận Ngôn bỗng khựng lại, quay đầu nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng:
"Thẩm Thù, chân cô bị buộc đá à?"
Tôi lườm anh một cái:
"Mặc kệ tôi, bệnh viện chỉ có ngần này chỗ, tôi còn đi lạc được chắc."
Chẳng hiểu Phó Thận Ngôn hôm nay bị làm sao, cứ càu nhàu mãi không thôi.
Anh tối sầm mặt lại, đứng yên bất động nhìn chằm chằm vào tôi.
Lười dây dưa với anh, tôi dứt khoát ưỡn ngực ngẩng cao đầu, sải bước thật nhanh vượt qua anh rồi đi lên phía trước, đổi lại vị trí của hai người.
Vì giận dỗi trong vô thức, tôi bước đi nhanh hơn, Phó Thận Ngôn cũng bám theo rất sát.













