Đầu Xuân Tươi Sáng – Chương 4: Tôi không gấp, tôi rất gấp
Đầu Xuân Tươi Sáng
Đến nơi thì các đồng nghiệp đã đông đủ cả rồi.
"Nào, tân binh Thượng Chi Đào, tên tiếng Anh là Flora." Trương Lĩnh đứng dậy giới thiệu Thượng Chi Đào: "Đi theo Lumi học việc, mọi người chiếu cố nhiều nhé."
Thượng Chi Đào cúi đầu chào mọi người: "Thắt mong các tiền bối giúp đỡ ạ."
Nam thanh nữ tú của Bộ phận Thị trường đẹp thật đấy, Thượng Chi Đào nghĩ: Đây có lẽ là tiêu chuẩn tuyển người của Lăng Mỹ rồi, mình đúng là quá đỗi may mắn.
Cô ngồi bên cạnh Lumi, trong lúc mọi người tự giới thiệu bản thân thì chăm chú ghi nhớ tên của các đồng nghiệp. Mọi người ở Bộ phận Thị trường quanh năm bay như chim, tụ họp lại một chỗ không phải chuyện dễ dàng, người làm thị trường tính tình cũng hướng ngoại, thế nên không khí vô cùng náo nhiệt.
Đến lượt Thượng Chi Đào, cô suy nghĩ một chút rồi nói: "Em sẽ nỗ lực hết mình ạ." Rặn mãi cũng không nói ra được câu nào hoa mỹ, đúng là một người thật thà chất phát. Mọi người bình thường đã quá quen với những người biết nói lời hay ý đẹp, tự dưng gặp được một đồng nghiệp như thế này ai nấy đều thấy mớ lạ.
Trương Lĩnh cũng không mắc bệnh ngôi sao, cùng các đồng nghiệp nói đùa tấu hài, còn bảo Thượng Chi Đào: "Một khi đã dấn thân vào ngành quảng cáo thì sâu như biển cả, em cũng nên suy nghĩ cho kỹ."
"Hôm nọ tan làm bắt xe taxi, bác tài hỏi em: Làm quảng cáo đúng không? Sao bác biết hay thế? Đêm muộn bắt xe có ba loại người: gái mại dâm, khách làng chơi và dân quảng cáo đấy!" Một cô gái tên Tần Tiểu Tiểu nói.
Mọi người cười ồ lên, Trương Lĩnh bảo Thượng Chi Đào: "Nếu có bạn trai thì hãy biết trân trọng, còn chưa có bạn trai mà muốn tìm thì khó đấy. Em nhìn cái bàn này xem, chẳng có ai đàng hoàng cả."
Thượng Chi Đào vội nói: "Em thấy mọi người đều rất đàng hoàng mà." Rõ ràng nét thuần khiết và ngây thơ của người mới bước chân vào xã hội.
Sau một bữa ăn, Thượng Chi Đào đã thầm ghi nhớ hết tên các đồng nghiệp. Cô giống như một con chim nhỏ vô tình rơi xuống đất không bay lên nổi đang hoảng sợ, xa lạ và lo sợ trước mọi thứ.
Thành phố xa lạ, con người xa lạ, cô một thân một mình chiến đấu, ít nhiều cũng có chút bi tráng của kẻ đơn độc dũng cảm.
Trông có vẻ xuề xòa vô tư nhưng Lumi lại nhận ra sự cẩn trọng của Thượng Chi Đào, lúc quay về công ty liền nói với cô: "Chị nói cho em nghe, em đừng có khiêm tốn quá. Trong công ty đầy những kẻ thích bắt nạt kẻ yếu đấy. Em càng khiêm tốn chúng nó càng bắt nạt em, quay đi quay lại bao nhiêu việc chân tay nặng nhọc đều tống hết cho em, cho em mệt đứt hơi luôn."
"Vâng ạ. Thế..."
Lumi ngắt lời cô: "Bất kể là ai giao việc cho em, em cứ bảo họ tìm chị trước. Chị là người hướng dẫn của em, em làm cái gì là do chị quyết định."
"Vâng ạ, cảm ơn chị Lumi."
"Cảm ơn cái gì mà cảm ơn."
Lumi làm việc nhanh gọn lẹ, về đến công ty liền gửi một tệp tin nén cho Thượng Chi Đào: "Nào, xem đi, đây là các dự án hai chúng ta phải quản lý trong nửa cuối năm. Đầu tiên em phải hiểu rõ từng dự án một, nếu không chúng ta khó mà quản lý ngân sách." Lumi dừng lại, lấy ra một bảng biểu đưa cho Thượng Chi Đào: "Này, lúc tìm các sếp lớn để tìm hiểu dự án thì nhân tiện làm luôn bài phỏng vấn các sếp lớn nhé."
Phỏng vấn sếp lớn là bài tập nhân viên mới vào làm phải nộp, chính là phỏng vấn vài sếp hoặc tiền bối trong công ty để tìm hiểu văn hóa doanh nghiệp, cơ cấu bộ phận, từ đó hòa nhập hoàn toàn vào công ty.
"Đều là dự án của Bộ phận Quy hoạch ạ?" Thượng Chi Đào lật xem tài liệu, thấy bộ phận lập dự án đều ghi là Bộ phận Quy hoạch.
"Chẳng phải sao? Bộ phận Quy hoạch khó nhằn nên họ mới tống Bộ phận Quy hoạch cho chị, vì mặt chị dày."
"Thế em phải tìm Luke ạ?"
"Em cứ đến tìm thử xem, dù sao sau này cũng phải làm việc với nhau."
Thượng Chi Đào nhớ đến gương mặt đó của Loan Niệm liền có chút e sợ. Lumi gõ vào đầu cô: "Em sợ cái gì? Anh ta ăn thịt em chắc? Giờ em sang tìm anh ta đi, lúc nói chuyện công việc anh ta rất nghiêm túc, chắc không làm khó em đâu."
"Vâng."
Thượng Chi Đào ôm tài liệu đi đến phòng làm việc của Loan Niệm. Cô đứng trước cửa thở ra một hơi thật dài rồi mới từ từ gõ cửa.
"Vào đi."
Thượng Chi Đào đẩy cửa đi vào đứng ở lối ra vào, đứng trong ánh nắng chiều thu, giống như một bông hoa nhỏ sắp sửa bung nở. Loan Niệm ngẩng đầu nhìn cô: "Có chuyện gì?"
"Chào anh ạ, hôm nay chúng ta gặp nhau rồi. Em là Thượng Chi Đào, nhân viên mới của Bộ phận Thị trường. Vừa rồi Lumi có gửi tài liệu vài dự án của bộ phận mình cho em, có vài chỗ em chưa hiểu muốn xin ý kiến của anh ạ." Thượng Chi Đào trước khi vào cửa đã nhẩm sẵn kịch bản, nói một hơi hết sạch lời, sau đó đứng ở đó chờ Loan Niệm đáp lời.
Loan Niệm chăm chú nhìn cô một cái, cuối cùng cũng phát hiện ra trên người cô gái này có một đặc chất: Trông cô rất khiêm nhường. Lăng Mỹ hầu như không có người nào khiêm nhường như thế.
"Có gấp không?"
"Cũng không gấp lắm ạ."
Thượng Chi Đào đã phạm sai lầm. Người chốn công sở, thứ trên tay mình lúc nào cũng là gấp nhất. Người của bộ phận Loan Niệm, dù đi đâu cũng phải tranh giành vị trí đầu tiên.
Gấp không?
Cực kỳ gấp, chậm trễ sẽ ảnh hưởng đến việc triển khai phía sau, ảnh hưởng rất lớn đến công ty, ngay bây giờ phải giải quyết.
Loan Niệm gật đầu, ngón tay chỉ về phía chiếc ghế sofa dài trong phòng làm việc: "Đã không gấp thì cô đợi tôi một chút?"
"Vâng ạ."
Thượng Chi Đào ngồi ngay ngắn trên sofa chờ Loan Niệm. Cô tưởng chờ ba năm phút là cùng, thế nên cứ như vậy mà chờ. Ba phút trôi qua, năm phút trôi qua, mười lăm phút trôi qua, Loan Niệm hoàn toàn không có ý định ngẩng đầu lên khỏi máy tính. Thượng Chi Đào mấy lần định cất lời, nhưng lời đến khóe miệng lại nuốt ngược vào trong.
Cô cảm thấy như thế là bất lịch sự.
Thượng Chi Đào không gấp, Loan Niệm dĩ nhiên cũng không gấp. Anh an tâm xử lý công việc trên tay, cũng đang chờ Thượng Chi Đào cất lời. Anh không phải cố tình làm khó cô, đơn thuần là muốn xem rốt cuộc công việc của cô không gấp đến mức nào, đối với mức độ quan trọng của công việc trên tay mình tự đánh giá ra sao.
Thế thì Thượng Chi Đào cũng không gấp nữa. Bài tập chiều nay của cô chính là làm cho rõ những dự án này. Bèn dứt khoát mở máy tính ra chăm chú xem tài liệu. Cô xem qua tài liệu một lượt, giơ cổ tay nhìn giờ, bốn mươi phút đã trôi qua. Điều này hơi vượt quá dự đoán của cô. Thế là cô ngước mắt nhìn anh, nhưng anh vẫn chưa có ý định kết thúc.
Cô muốn ngắt lời anh, nhưng lại không sao mở lời được.
Cuối cùng, khi anh lại ngước mắt lên thì va phải dáng vẻ muốn nói lại thôi của Thượng Chi Đào. Anh vờ như không thấy, lại cúi đầu xuống.
Thượng Chi Đào nhìn tư thế của anh, tưởng rằng công việc trên tay anh cực kỳ quan trọng. Thế là lại ngoan ngoãn chờ thêm một lúc lâu nữa.
Công việc của Loan Niệm đã hoàn thành, anh cầm điện thoại lên trả lời tin nhắn, lại liếc cô một cái. Cô đang nhìn anh, trong mắt đong đầy sự chân thành. Ngay khoảnh khắc anh nhìn cô, cô mau mải cất lời: "Anh bận xong rồi ạ?"
Thời điểm mở lời này Thượng Chi Đào không biết đã chờ bao lâu, cuối cùng không bỏ lỡ nữa.
Loan Niệm đứng dậy đi đến ngồi xuống đối diện cô: "Chuyện gì?"
Thượng Chi Đào lần đầu tiên ở gần Loan Niệm đến thế. Loan Niệm rất nghiêm túc, hành động lại cực kỳ nhanh dứt khoát. Từng bước đi từ bàn làm việc đến sofa có thể thấy được sự tháo vát. Thượng Chi Đào nhìn vào mắt anh, đó là đôi mắt hoàn toàn khác với những thiếu niên tuổi đôi mươi. Ánh mắt đó cực kỳ tự tin và sắc bén, như thể cả thế giới đều nằm trong tay anh.
Anh hỏi chuyện gì, như thể đã quên mất lời Thượng Chi Đào vừa vào cửa đã nói. Cô ngẩn người ra một lúc rồi lại nói lại mục đích đến một lần nữa.
Loan Niệm đột nhiên mỉm cười. Lúc anh cười, đôi mắt hơi nheo lại, trông giống như một con cáo: "Bây giờ gấp chưa?"
"Cái gì cơ ạ?"
"Chuyện của cô chẳng phải không gấp sao?" Loan Niệm nhắc nhở cô.
Thượng Chi Đào hơi đỏ mặt, cô không biết nên trả lời gấp hay không gấp. Nếu cô nói gấp, Loan Niệm sẽ hỏi tại sao lúc đầu lại bảo không gấp? Nếu cô nói không gấp, Loan Niệm rất có thể sẽ đứng dậy quay về bàn làm việc tiếp tục làm việc.
Cô đột nhiên nhận ra, dù rất có thể là do cô nghĩ nhiều, nhưng Loan Niệm hình như đang dạy cô.
Cô hắng giọng một tiếng, nghiêm túc nói: "Luke em biết rồi ạ, lần sau em có việc sẽ nói thẳng. Gấp hay không gấp cũng sẽ nói thẳng. Cảm ơn anh đã dạy em."
Loan Niệm nhướn mày, trên mặt ghi rõ biểu cảm: Tôi? Dạy cô? Cô có làm sao không đấy?
Thượng Chi Đào lại gật đầu: "Vâng ạ, cảm ơn anh. Em học được rồi."













