Đầu Xuân Tươi Sáng – Chương 117: Rũ bỏ
Đầu Xuân Tươi Sáng
Thượng Chi Đào dẫm trên tuyết đi đến trước mặt Loan Niệm, cô bọc mình kín kẽ như ninja, chỉ để lộ mỗi đôi mắt, cảnh tượng này có chút buồn cười.
"Thời tiết lạnh thế này, không hợp đi dạo phố đâu." Thượng Chi Đào giậm giậm chân, răng dập vào nhau lập cập, run rẩy vì lạnh. Chân nhẹ nhàng giậm trên mặt đất, đập vào tuyết phát ra tiếng động.
"Thừa tiền không mua nổi cái áo phao dày à?"
"Hả."
"Về đi."
"Không phải muốn tìm tôi nói chuyện sao?"
"Lạnh đến mức này rồi còn nói chuyện gì?"
……
Loan Niệm sải bước đi về phía chỗ ở của mình, Thượng Chi Đào đi sau lưng quan sát anh. Đúng là kỳ lạ, anh mặc cũng chẳng nhiều, sao anh không thấy lạnh chứ?
Hai người bước nông bước sâu bước đi, cuối cùng cũng tới trước căn nhà của Loan Niệm, nhưng anh không dừng lại. Thượng Chi Đào nhắc nhở anh:
"Anh tới nơi rồi."
"Tôi đi dạo chút."
"Ồ."













