Cứu! Treo Thưởng Tìm Chồng Lại Gặp Tỷ Phú Thật – Chương 8: Chiếc váy giá năm mươi sáu vạn
Cứu! Treo Thưởng Tìm Chồng Lại Gặp Tỷ Phú Thật
Văn Nhã cũng nhận ra tấm thẻ giá trị liên thành trong tay Mẫn Tư Hành, ánh mắt lộ vẻ kinh ngạc, thì thầm hỏi: "Anh Mẫn, thẻ này, là thật hay giả vậy?"
Mẫn Tư Hành không nhịn được cười khẽ, đây là lần đầu tiên có người hỏi anh thẻ này là thật hay giả.
Anh cúi người ghé sát tai Văn Nhã, nói nhỏ: "Giả đấy, dọa người ta chút thôi."
Văn Nhã lúc này mới thở phào nhẹ nhõm: "Làm tôi hết hồn."
Nghĩ kỹ thì người có tiền thật sự sao có thể đi làm "bạn trai một ngày" cho người khác, trừ khi đầu óc có vấn đề.
Ánh mắt cô lơ đãng rơi vào tấm thẻ vàng kim kia, nhìn y hệt vàng thật, không nhịn được cảm thán: "Anh đừng nói chứ, cái thẻ này nhìn cũng thật phết."
Còn Liễu Oánh không nghe thấy cuộc đối thoại của hai người lúc này hoàn toàn chết lặng, tay cầm túi đứng ngẩn tò te tại chỗ.
Nhân viên cửa hàng lúc này cũng chú ý đến tấm thẻ vàng trên tay Mẫn Tư Hành, bỗng chốc như được tiêm máu gà, kích động chạy tới.
"Thưa anh, thưa chị, mời ngồi bên này ạ!"
Mấy nhân viên ban nãy vây quanh Liễu Oánh giờ chuyển sang xúm xít quanh Văn Nhã và Mẫn Tư Hành mời ngồi sô pha, người thì bưng trà người thì rót nước ân cần, hoàn toàn ngó lơ Liễu Oánh vẫn đang đứng trong cửa hàng!
Liễu Oánh tức giậm chân bình bịch, tấm thẻ ngân hàng trong tay cô ta kịch kim cũng chỉ có mười vạn tệ, căn bản không thể so sánh với VIP tối thượng, Văn Nhã rốt cuộc chó ngáp phải ruồi kiểu gì mà vớ được gã đàn ông vừa đẹp trai vừa giàu có thế này. Cô ta bỗng hối hận vì lời nói ban nãy, nếu không còn có thể mượn dùng ké tấm thẻ VIP kia, phải biết rằng thương hiệu xa xỉ này gần như chưa bao giờ giảm giá, nhưng có tấm thẻ kia thì tất cả các thương hiệu trong trung tâm thương mại đều giảm 30%!
Liễu Oánh vừa buồn bực vừa xấu hổ, cuối cùng nhân lúc người khác không chú ý, lén lút chuồn mất.
Thấy Liễu Oánh đi rồi, Văn Nhã vội vàng nói với nhân viên: "Xin lỗi, chúng tôi chỉ đi ngang qua, không có ý định mua đồ..."
"Không sao ạ." Nhân viên vẫn nhiệt tình, "Chị cứ xem tự nhiên, khi nào cần cứ gọi chúng em là được ạ."
Văn Nhã chột dạ gật đầu, kéo Mẫn Tư Hành đứng dậy, lúc này cô chỉ muốn mau chóng thoát khỏi đây, kẻo bị người ta phát hiện tấm thẻ kia là giả.
Hai người vừa quay người định đi, một người đàn ông mặc âu phục bê thùng bốc thăm chắn đường, anh ta liếc nhìn Mẫn Tư Hành, trong mắt lộ ra vẻ sợ hãi, sau đó cúi đầu vô cùng cung kính nói với hai người: "Xin chào, tôi là cửa hàng trưởng của cửa hàng này, hôm nay cửa hàng chúng tôi có chương trình khuyến mãi, phàm là khách hàng vào cửa đều có một cơ hội bốc thăm trúng thưởng."
Nói rồi đưa cái thùng trên tay ra trước mặt Văn Nhã.
Văn Nhã lần đầu tiên nghe nói cửa hàng này có chương trình như vậy, cô ngẩng đầu nhìn Mẫn Tư Hành, đối phương ném cho cô ánh mắt "cô làm đi".
Thế là Văn Nhã đưa tay vào thùng bốc thăm, đưa tờ giấy rút được cho vị cửa hàng trưởng kia.
"Chúc mừng chị, trúng giải đặc biệt! Nhận được một phiếu miễn phí của cửa hàng!"
Văn Nhã há hốc mồm kinh ngạc, từ nhỏ đến lớn vận may của cô rất tệ, bốc thăm chưa bao giờ trúng, hôm nay lại trúng giải đặc biệt, không phải đang nằm mơ chứ?
"Thưa chị, trang phục trong cửa hàng chị cứ tùy ý chọn một bộ, tặng miễn phí cho chị ạ." Cửa hàng trưởng cười híp mắt nói với Văn Nhã.
Văn Nhã mất một lúc lâu mới phản ứng lại, cô nhìn quần áo rực rỡ muôn màu trong cửa hàng, cuối cùng vẫn hướng ánh mắt về chiếc váy dạ hội cô ưng ý ngay từ cái nhìn đầu tiên.
"Rất hợp để mặc trong tiệc đính hôn." Mẫn Tư Hành đi đến bên cạnh cô, ánh mắt hướng về chiếc váy trắng thuần khiết đó.
Văn Nhã gật đầu, thăm dò hỏi cửa hàng trưởng: "Bộ kia có được không?"
Cửa hàng trưởng nhìn theo hướng ngón tay cô, lập tức cười nói: "Chị thật có mắt nhìn, đây là mẫu cao cấp mới ra của mùa này, giá niêm yết năm mươi sáu vạn tệ."
"Đắt thế á?!" Văn Nhã nghĩ nó đắt, nhưng không ngờ lại đắt thế! Cô lập tức hơi ngại, "Vậy hay là tôi đổi cái khác nhé?"
"Cứ lấy cái này đi, tôi thấy rất đẹp. Cửa hàng trưởng thấy sao?" Mẫn Tư Hành bất ngờ lên tiếng, mắt liếc sang vị cửa hàng trưởng đang khúm núm bên cạnh.
Trán cửa hàng trưởng lấm tấm mồ hôi, vội vàng cười hùa theo: "Được chứ ạ, được chứ ạ! Chỉ cần chị thích là được."
Cứ như vậy, Văn Nhã xách túi đồ to, cùng Mẫn Tư Hành bước ra khỏi trung tâm thương mại.













