Cứu! Treo Thưởng Tìm Chồng Lại Gặp Tỷ Phú Thật – Chương 18: Tạo cơ hội
Cứu! Treo Thưởng Tìm Chồng Lại Gặp Tỷ Phú Thật
"Được chứ." Lục Lâm Sâm thấy Văn Nhã chủ động như vậy, trong lòng kích động không thôi.
Triệu Hòa tuy trong lòng không vui, nhưng lại không tiện ngăn cản trước mặt mọi người, chỉ đành lén lút nháy mắt với Lục Lâm Sâm như một lời cảnh cáo.
Hai người đi ra khỏi khu chung cư, Lục Lâm Sâm khó giấu vẻ phấn khích, tay định ôm lấy eo thon của Văn Nhã: "Tiểu Nhã, chúng ta đi đâu đây?"
Lần trước nếu không phải có Triệu Hòa canh chừng, hắn đâu cần phải làm điều thừa thãi là đi tìm một tên lang thang.
Đêm nay, hắn nhất định phải "hạ gục" Văn Nhã!
Không ngờ Văn Nhã cũng chủ động dựa sát vào hắn, trong lòng Lục Lâm Sâm nóng rực, đang định ôm lấy Văn Nhã thì đối phương đột nhiên né người tránh ra, bước nhanh về phía trước. Lục Lâm Sâm xấu hổ xoa xoa tay, đi theo sau cô.
"Ở đây không tiện lắm." Văn Nhã cười híp mắt nói, vẫy tay gọi một chiếc taxi bên đường, mở cửa xe, hất cằm về phía trong xe, ra hiệu cho Lục Lâm Sâm lên xe.
Lục Lâm Sâm tưởng cô định cùng mình đi khách sạn, thầm mừng rỡ, chui vào taxi.
"Tiểu Nhã, mau lên đây." Lục Lâm Sâm vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh, giục Văn Nhã đang đứng bên ngoài.
Văn Nhã cười say lòng người.
"Bác tài, đến Lục Cảnh Tân Thành. Bạn trai cháu uống say rồi, phiền bác đưa anh ấy về nhà giúp." Văn Nhã ném lại một câu qua cửa kính xe với tài xế, sau đó "rầm" một tiếng đóng sập cửa xe lại.
Tài xế lái xe phóng đi, Lục Lâm Sâm đập cửa xe, hét lên với tài xế: "Dừng xe, mau dừng xe!"
Tài xế liếc hắn qua gương chiếu hậu, thầm nghĩ: Uống say rồi thì im lặng chút đi, loại người như cậu tôi gặp nhiều rồi.
Sau khi tống khứ Lục Lâm Sâm, Văn Nhã lấy từ trong túi áo ra một chiếc điện thoại, đây là chiếc cô vừa lén lấy được khi đến gần Lục Lâm Sâm. Cô tắt nguồn điện thoại, tháo sim, tùy tiện ném vào bụi cây bên cạnh, khóe môi khẽ nhếch.
Làm xong tất cả, Văn Nhã một mình tản bộ bên đường, màn đêm khoác lên cả thành phố một vẻ sang trọng, bí ẩn, cảm giác này khiến cô bất giác nhớ đến Mẫn Tư Hành, đột nhiên rất muốn gọi điện cho anh.
Nhưng mà, mình lấy lý do gì, thân phận gì để gọi cho anh ấy đây?
Anh ấy chỉ đồng ý làm "bạn trai một ngày" vào hôm đính hôn của cô, chứ không có nghĩa vụ phải tán gẫu với cô vào những lúc khác.
Văn Nhã cầm điện thoại, do dự rất lâu, cuối cùng vẫn nhét điện thoại vào túi áo.
Một giờ sau, Văn Nhã về đến nhà. Triệu Hòa nhìn thấy cô liền bật dậy khỏi ghế sofa, chạy lại hỏi: "Sao đi dạo mà lâu thế? Lục... Tiểu Lục nó không bắt nạt con chứ?"
Văn Nhã nghiêng đầu, đặt tay lên chiếc cổ thon dài: "Dì à, con hơi mệt, con về phòng nghỉ trước đây."
Nói xong không thèm để ý đến Triệu Hòa, đi thẳng một mạch.
Triệu Hòa nghi hoặc, đi ra ban công lấy điện thoại gọi cho Lục Lâm Sâm, ai ngờ đối phương luôn trong trạng thái tắt máy. Hai người họ tối nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao Lục Lâm Sâm lại tắt máy?
Bà ta cảm thấy có chút bất an, đi đi lại lại, suy đi tính lại, cuối cùng quyết định ngày mai sẽ đi tìm Lục Lâm Sâm hỏi cho ra lẽ.
Sau khi về phòng, Văn Nhã gửi một tin nhắn cho thám tử tư của mình: "Ngày mai, Triệu Hòa chắc chắn sẽ đi tìm Lục Lâm Sâm, nhớ chụp nhiều tư liệu vào."
Tắt điện thoại, Văn Nhã dựa vào đầu giường.
Trước đó thám tử tư nói với cô rằng gần đây đã theo dõi Triệu Hòa và Lục Lâm Sâm rất lâu, nhưng mãi không bắt được bằng chứng hai người ở bên nhau.
Đã vậy – Văn Nhã nheo mắt cười tinh quái – thì để mình tạo cho họ chút cơ hội vậy.
Rất nhanh đã đến trước ngày đính hôn, Văn Nhã trong lòng đã lên sẵn kế hoạch, và mắt xích quan trọng nhất của kế hoạch này chính là Mẫn Tư Hành.
Thế là sau khi tan học, cô gọi điện cho Mẫn Tư Hành.
Mẫn Tư Hành đang trong một cuộc họp quan trọng, điện thoại trên bàn bỗng rung lên, anh đang định tắt máy thì thấy người gọi đến là Văn Nhã.
Bàn tay đang đưa ra khựng lại, tất cả mọi người có mặt đều nín thở chờ chỉ thị tiếp theo của Mẫn Tư Hành, nhưng anh lại dưới sự chú ý của mọi người, cầm điện thoại bước ra khỏi phòng họp.
"Alo, có chuyện gì?" Giọng nói truyền qua điện thoại có chút lạnh lùng.
Văn Nhã hắng giọng nói: "Mẫn tiên sinh, hôm nay anh có rảnh không?"
"Có chuyện gì thì nói trong điện thoại, dạo này tôi rất bận."
Mẫn Tư Hành nói thật, gần đây anh đang đàm phán thương mại với doanh nghiệp đứng đầu toàn cầu, họp hành liên miên từ sáng đến tối, cộng thêm các công việc khác của tập đoàn, anh thực sự không phân thân ra được.
Tuy nhiên trong giọng điệu quả thực có chút không vui vì giọng nam nghe được trong điện thoại Văn Nhã lần trước.
Văn Nhã không hiểu sự tình, sao lại cảm thấy mấy ngày không liên lạc, Mẫn tiên sinh lại trở nên lạnh nhạt xa cách với cô như vậy?













