Cướp Không Gian Linh Tuyền? Vét Sạch Tài Sản Rồi Tái Giá Thiếu Gia Kinh Thành – Chương 1: Trở Về Thập Niên 70
Cướp Không Gian Linh Tuyền? Vét Sạch Tài Sản Rồi Tái Giá Thiếu Gia Kinh Thành
Năm 2000, Kinh thị.
Đêm xuống tuyết rơi mù mạt, gió lạnh thấu xương.
Nơi ngã tư đường, có một bà lão còng lưng xơ xác nằm trơ trọi một mình, mặc bộ đồ cũ rách rưới, tóc hoa râm, gầy gò khom lưng, gương mặt chằng chịt nếp nhăn.
Hứa Như Yên toàn thân run rẩy ôm chặt lấy chính mình.
Đôi mắt trống rỗng không chút thần sắc của cô trừng trừng nhìn vào gia đình ba người ấm áp vui vẻ ở phía đối diện con đường, trong mắt chợt bùng lên ánh sáng kinh ngạc tột cùng.
“Bố, dì Từ, chị, là con, Như Yên đây mà!”
Hứa Như Yên khóc lóc bò dậy, loạng choạng lao về phía đối diện con đường, giọng nói già nua khàn đục trải qua biết bao sương gió cố hết sức gào đến.
“Là con, Như Yên đây! Bố ơi, tròn ba mươi năm rồi, cuối cùng con cũng tìm được mọi người rồi!”
Gia đình ba người đứng trên đường mặc gấm vóc lụa là sang trọng, ăn mặc tinh tế thời thượng nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại nhìn.
Hứa Vệ Quốc nheo mắt, khi nhìn thấy dáng vẻ loạng choạng còng lưng của Hứa Như Yên, ông ta thoáng nghi ngờ, chỉ cảm thấy quen mắt.
Cho đến khi nghe rõ tiếng cô gào lên “Bố” trong gió lạnh.
Ông ta giật thốt một cái, nét mặt lập tức sa sầm xuống, đầy vẻ chán ghét gào lên: “Mau đuổi nó đi!”
Bước chân loạng choạng của Hứa Như Yên khựng lại.
Hứa Vệ Quốc nhíu chặt lông mày, vẻ mặt càng lúc càng dữ tợn, quát mắng gay gắt.
“Mày là cái đồ ăn mày vô liêm xỉ, bớt quàng làm họ với tao đi, tao chỉ có một đứa con gái là Vân Họa thôi, tao không quen biết mày!”
Hứa Như Yên ngơ ngác, thẫn thờ nhìn người cha ruột thất lạc nhiều năm của mình, không thể tin nổi.
“Bố.”
Đứng bên cạnh ông ta, Hứa Vân Họa nhẹ nhàng nắm lấy tay ông, mỉm cười dịu dàng: “Bố và mẹ cứ về trước đi, để con giải quyết.”
Hứa Vệ Quốc không yên tâm nhìn cô ta một cái, im lặng hồi lâu rồi gật đầu, lạnh giọng nói: “Xử lý nó cho gọn gàng, làm cho nó biến mất khỏi Kinh thị, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tao nữa!”
Hứa Vân Họa mỉm cười rạng rỡ nhìn Hứa Vệ Quốc lên xe rời đi, sau đó ánh mắt hơi lóe lên, khóe môi nhếch lên một nụ cười giễu cợt đầy ẩn ý.
Cô ta nói với hai tên vệ sĩ bên cạnh: “Đưa người đi.”
Hai tên vệ sĩ nghe lệnh xốc thân hình còng lưng loạng choạng của Hứa Như Yên lên, kéo cô vào một hẻm nhỏ hẻo lánh rồi ném mạnh xuống đất.
Hứa Như Yên bị ngã vừa đau vừa lạnh.
Cô co quắp người lại, môi rét đến tím tái, ánh mắt đờ đẫn, hình như vẫn còn chìm trong nỗi kinh hoàng tột độ chưa thể phục hồi tinh thần, toàn thân run rẩy không nói nên lời.
Hứa Vân Họa khoanh tay nhìn cô từ trên cao xuống, trên gương mặt trắng trẻo trang điểm tinh tế hiện rõ vẻ khinh bỉ và giễu cợt.
“Hứa Như Yên, số mày đúng là lớn thật đấy, thế mà vẫn còn sống để tìm tới bọn tao. Tao cứ tưởng mày đã chết rấp ở cái nơi xó xỉnh nghèo nàn Đại Tây Bắc kia từ lâu rồi chứ.”
Ánh mắt thẫn thờ của Hứa Như Yên chạm phải ánh mắt giễu cợt của cô ta, cảm xúc đột nhiên trở nên kích động, cô khó khăn bò dậy nắm lấy gấu quần cô ta.
“Hứa Vân Họa, chuyện này rốt cuộc là thế nào, tôi muốn gặp bố, tôi muốn về nhà!”
“Ha ha.” Hứa Vân Họa che miệng cười, giọng điệu mỉa mai: “Mày còn muốn về nhà cơ đấy, đồ ngu ngốc, mày không nhận ra bố không cần mày sao?”
“Còn tốn ba mươi năm tìm bọn tao nữa chứ. Hứa Như Yên, dùng cái óc heo của mày mà suy nghĩ đi, chẳng lẽ mày chưa từng nghĩ tới, sau khi chính sách mở cửa, tại sao bọn tao chưa từng quay lại tìm mày?”
_“Số tài sản trong nhà mày, mày chưa từng nghĩ xem chỉ trong một đêm chúng đã đi đâu sao? Nhà cổ bị bán đứt, tiền tiết kiệm mẹ mày để lại cho mày cũng biến mất không dấu vết, mày không nghi ngờ dù chỉ một chút sao?”
_Hứa Như Yên đột nhiên trợn tròn mắt, toàn thân run rẩy, trong đầu chợt hiện ra một suy nghĩ hoang đường không thể nào tin nổi.
_Hứa Vân Họa quan sát nét mặt chấn động của cô, hài lòng gật đầu, không kìm được nụ cười đắc ý.
_“Đồ ngu, dĩ nhiên là đều bị bọn tao cuỗm sạch rồi!”
_“Năm đó bố mang theo số di sản khổng lồ Lâm gia để lại, mua ba vé tàu đưa cả nhà tao sang Hương Cảng tị nạn. Nhờ vào tài sản và mối quan hệ của Lâm gia các người, bố nhanh chóng trở thành người giàu nhất Hương Cảng, giờ lại đưa bọn tao quay về Kinh thị phát triển.”
_“Đúng rồi, nói cho mày biết thêm một chuyện nữa.”
_Hứa Vân Họa che miệng cười hì hì, nhìn vẻ mặt đờ đẫn của Hứa Như Yên, trong lòng càng thêm hả hê.
_“Thực ra tao là con gái riêng của bố, chỉ là để lừa mày nên mới nói dối với bên ngoài tao là con nhà khác. Tao còn lớn hơn mày một tuổi đấy, mày có biết điều đó có nghĩa là gì không?”
_Giọng điệu Hứa Vân Họa sắc bén, nụ cười coi thường và mỉa mai.
_“Điều đó có nghĩa là, bố đã sớm giấu mày và mẹ mày để thành lập một gia đình khác ở bên ngoài. Bố nuôi tao và mẹ tao ở ngoài đều dùng tiền do mẹ mày kiếm được đấy!”
Không chỉ có thế đâu, năm đó mẹ mày bệnh nặng nhập viện, là do bố đã sớm chán ngấy bà ta, trực tiếp đút cho bà ta uống nguyên một chai thuốc an thần làm bà ta suy hô hấp mà chết.
_“Cũng chính tay bố ký tên từ bỏ khám nghiệm tử thi, trực tiếp đem hỏa táng, còn tráo trở đem tro cốt của mẹ mày rải sạch để trút giận. Hộp tro cốt mà mày tưởng, bên trong thực ra chứa tro xương chó đấy, ha ha ha!”
_Hứa Vân Họa cười đắc ý, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, giọng điệu càng lúc càng tàn nhẫn độc ác.
_“Mẹ mày đã sớm xương tan thịt nát, đến chút tro cũng chẳng còn. Hai mẹ con mày đúng là hai đứa ngu ngốc, bị cả nhà ba người bọn tao dắt mũi xoay như dế, đến lúc bị người ta ăn sạch bách tài sản cũng chẳng hay biết gì!”
_Hứa Như Yên ngỡ ngàng trợn đến hai mắt.
_Sự thật phũ phàng đau đớn bị bóc trần một cách máu me trước mặt cô, mắt cô rách khóe gào lên bò dậy, dốc hết sức bình sinh xông tới muốn bóp cổ Hứa Vân Họa.
_“A! Lũ súc sinh các người! Lũ súc sinh!!”
_“Tao phải giết chết các người! Tao phải giết chết các người! A!!”
_Hứa Vân Họa giơ chiếc bốt bông gót nhọn lên, dùng lực đạp mạnh một cú vào cái bụng hóp xẹp của Hứa Như Yên, cười lạnh.
_“Hừ, cả nhà ba người bọn tao dùng tiền của Lâm gia mấy năm nay hưởng tận vinh hoa phú quý, ăn ngon mặc đẹp, còn mày thì nghèo khổ rách rưới, bị bố lừa đến cái nơi Đại Tây Bắc lạnh giá rét mướt để làm thanh niên trí thức. Hứa Như Yên, mày lấy cái gì mà đấu với tao hả?”
_Hứa Vân Họa từ từ ngồi xuống, rút từ trong khăn quàng cổ ra một miếng ngọc bội, ghé sát tai cô hạ thấp giọng khoe khoang.
_“Nói cho mày biết chuyện cuối cùng nhé, để mày nhắm mắt cho xuôi tay.”
_“Bảo vật truyền gia này của Lâm gia các người, thực ra là một không gian ngọc bội, bên trong chứa đầy tài bảo do tổ tiên Lâm gia tích lũy hàng trăm hàng ngàn năm qua.”
_“Gia đình ba người bọn tao dựa vào chiếc không gian ngọc bội gạt được từ tay mày, chuyển hết tài sản vào trong mang đi, ở Hương Cảng làm ăn phát đạt, nhanh chóng trở thành hào môn đỉnh cấp.”
_Hứa Vân Họa vừa cười vừa dùng ngọc bội vỗ mạnh vào gò má đen sạm đầy nếp nhăn của Hứa Như Yên, sau đó đắc ý đứng dậy, dặn dò bọn vệ sĩ.
_“Mùa đông Kinh thị trời rét căm căm, lạnh chết vài kẻ ăn mày cũng là chuyện bình thường.”
_Bọn vệ sĩ nhanh chóng hiểu ý Hứa Vân Họa, nhìn nhau một cái rồi cùng bước tới, hướng về phía Hứa Như Yên đang nằm trên đất đấm đá túi bụi, khiến cô không còn chút sức lực nào để đứng dậy nữa.
_Bọn vệ sĩ không dám thật sự đánh chết người.
_Sau khi xác nhận Hứa Như Yên không thể đứng dậy nổi nữa, chúng mới đứng dậy canh chừng ở con phố cách đó không xa, châm thuốc lá, rồi thản nhiên nhìn cô chật vật nằm trên mặt đất, từ từ bị đóng băng đến chết.
_……
_Tháng 6 năm 1970.
_Tại ngôi nhà cổ trăm năm của Lâm gia ở Giang Nam.
_“A!”
_Hứa Như Yên hét lên một tiếng kinh hãi, mặt đầy hoảng sợ ngồi bật dậy trên giường, trán rịn ra một lớp mồ hôi mỏng.
_Cô ngơ ngác nhìn đôi bàn tay trắng trẻo mịn màng của mình, rồi nhìn quanh xunh quanh những đồ vật bài trí quen thuộc, đây là phòng ngủ ngày trước của cô.
_Hứa Như Yên trố mắt kinh ngạc, trong lòng đột nhiên nảy sinh một phán đoán vô cùng khó tin.
_Cô vội vàng quay đầu nhìn tờ lịch trên bàn.
_Năm 1970……
_Cô vậy mà đã trọng sinh rồi sao?!
_Hơn nữa còn trọng sinh về đúng thời điểm cô sắp sửa đi Đại Tây Bắc làm thanh niên trí thức, bị gia đình gã cha tồi dỗ dành giao ra toàn bộ tài sản Lâm gia.
_Gương mặt xinh đẹp trắng trẻo của Hứa Như Yên đầm đìa nước mắt chứa đựng sự sợ hãi và hận thù thấu xương.
_“Như Yên.”
_Tiếng nói dịu dàng như nước của mẹ kế Từ Doanh Doanh đột nhiên nhẹ nhàng truyền vào từ ngoài cửa, cười nói: “Mau xuống ăn điểm tâm đi con.”
_“Hôm nay bố con cố tình mua bánh Triều ở Di Hương Trai đấy, mấy hôm trước chẳng phải con thèm ăn sao, mau xuống ăn thử xem.”
_Hứa Như Yên nghe thấy giọng nói dịu dàng vừa quen thuộc vừa lạ lẫm của mẹ kế, toàn thân giật thót một cái, bừng tỉnh khỏi cơn mê, trong mắt bùng lên sự hận thù ngút trời.
_Ông trời có mắt, đã cho cô cơ hội được làm lại từ đầu.
_Kiếp trước, cô bị cha ruột kết hợp với mẹ kế và chị kế lừa gạt, mẹ bị hại chết, tài sản bị cướp mất, cuối cùng bị chị kế sai người đánh đập, chết rét trong hẻm nhỏ lạnh lẽo.
_Kiếp này, cô sẽ lau sáng đôi mắt, gia đình cha tồi kia, cô sẽ không tha cho bất kỳ một ai!
_Hứa Như Yên nghiến răng ken két: “Hứa Vệ Quốc, Từ Doanh Doanh, Hứa Vân Họa, món nợ máu này, chính tay tao sẽ đòi lại cả vốn lẫn lời!”













