Cướp Không Gian Linh Tuyền? Vét Sạch Tài Sản Rồi Tái Giá Thiếu Gia Kinh Thành – Chương 9: Lên Tàu Hỏa Xuống Nông Thôn
Cướp Không Gian Linh Tuyền? Vét Sạch Tài Sản Rồi Tái Giá Thiếu Gia Kinh Thành
Hứa Như Yên vui mừng nhận lấy bức cờ thưởng.
Đây quả là một món đồ tốt!
Vào thời buổi này, trong tay có một bức cờ thưởng thì đi đến đâu người ta cũng phải nể mặt vài phần, lời nói ra cũng có trọng lượng hơn hẳn.
“Cháu cảm ơn Triệu cục trưởng!”
Hứa Như Yên cười đến mức lông mày cong cong.
Đây chính là bùa hộ mệnh của cô.
Sau này về dưới quê, kẻ nào dám bắt nạt cô thì nhìn vào bức cờ thưởng này cũng phải tự cân nhắc lại!
Hứa Như Yên sau khi rời khỏi Cục công an liền cẩn thận cất bức cờ thưởng cùng cây bút máy có gắn huy chương vào trong không gian.
Nhân lúc văn phòng làm việc chưa tan ca, cô lại đi làm lại xong xuôi hộ khẩu.
Trên trang hộ khẩu chỉ có duy nhất tên của một mình cô, cả nhà Hứa Vệ Quốc đều bị cô gạt phăng ra ngoài!
Hứa Như Yên hiện tại không cần phải lo lắng sẽ bị liên lụy bởi tội danh và thành phần của nhà Hứa Vệ Quốc nữa.
Cô cuối cùng xách một túi bánh bông lan trứng gà đến Ủy ban đường phố, vị chủ nhiệm vẫn còn nhớ cô, lúc sửa lại địa điểm xuống nông thôn cho cô còn tò mò hỏi.
“Đồng chí có người quen ở thôn Bạch Gia sao?”
Hứa Như Yên mỉm cười: “Cũng coi là vậy đi ạ.”
Từ nhỏ cô đã có một hôn ước với con trai độc nhất của Hạ gia ở Kinh Thành.
Hạ gia là gia đình quân nhân ba đời, dạo này bị điều tra gắt gao, nhà họ bị thanh lọc, suất cưỡng chế xuống nông thôn liền rơi vào đầu đứa con trai độc nhất này.
Địa điểm hạ phóng chính là thôn Bạch Gia ở Đại Tây Bắc.
Hứa Như Yên không hề có ý định đến nương nhờ vị hôn phu đang ở dưới quê này, nhưng tương lai cô quả thực có chỗ cần dùng đến anh ta.
Hứa Như Yên tính toán, sau này chính sách mở cửa, những người bị cưỡng chế hạ phóng sớm muộn gì cũng được sửa sai rồi quay về thành phố.
Vị hôn phu kia dù sao trước khi bị hạ phóng cũng là một sĩ quan cấp trung đoàn, lại là thế hệ quân nhân thứ ba ở Kinh Thành, gia đình có quyền có thế.
Hứa Như Yên sau này về thành phố muốn nương theo làn gió mở cửa để làm giàu thì không thể thiếu các mối quan hệ nhân mạch.
Cô mối quan hệ duy nhất có thể nắm bắt lúc này chính là vị hôn phu sĩ quan có bối cảnh đỏ vô cùng vững chắc ở Kinh Thành kia.
Dù sao đi Đại Tây Bắc thì xuống nông thôn ở thôn nào cũng là đi, chẳng có gì khác biệt.
Chi bằng sớm chuẩn bị cho việc trở lại thành phố sau này, tạo chút ân tình, tích lũy nhân mạch.
Hứa Như Yên suy nghĩ thấu đáo mọi chuyện tương lai xong xuôi, lại tới nhà cũ Lâm gia để từ biệt.
Cô nhìn căn nhà cũ bừa bộn hoang tàn sau khi bị lục soát, vành mắt khẽ nóng lên, tựa người vào cánh cửa gỗ màu đỏ, bờ môi run rẩy thì thầm tự nói một mình.
“Mẹ ơi, mẹ yên tâm, đợi sau này cấp trên trả lại bất động sản, con nhất định sẽ lấy lại toàn bộ những gì thuộc về Lâm gia chúng ta!”
Trong lòng Hứa Như Yên dâng lên nỗi bi thương, tuy rằng hiện tại đại thù đã báo, kẻ thù cũng nhận được sự trừng phạt thích đáng, phải trả giá bằng mạng sống với án tử hình.
Nhưng cảnh cũ gợi lòng, nhớ lại những chuyện ở kiếp trước, cô vẫn không tránh khỏi có chút đau lòng.
Hứa Như Yên lặng lẽ lau đi giọt nước mắt, nhanh chóng phấn chấn tinh thần trở lại, Lâm gia đã bị cô dọn sạch, đương nhiên không thể ở được nữa.
Còn hai ngày nữa mới đến đợt thanh niên tri thức tập trung xuống nông thôn, Hứa Như Yên dứt khoát ở tạm trong nhà khách.
Hai ngày này cô cũng không hề rảnh rỗi.
Cô lại chạy khắp nơi dùng phiếu tích trữ vật tư, còn tới Trạm thu mua phế liệu nhặt nhạnh rất nhiều sách vở người ta vứt đi, ví dụ như sách dạy nuôi lợn, trồng trọt, xuống nông thôn đều có ích.
Đặc biệt là các loại sách giáo khoa, Hứa Như Yên vô cùng quý trọng.
Sau này khôi phục cao khảo, cô sẽ trông cậy vào những cuốn sách giáo khoa này để ôn tập trước, chuẩn bị thi đại học!
Hai ngày trôi qua trong chớp mắt.
Nhanh chóng đã tới ngày thanh niên tri thức trong thành phố tập trung xuống nông thôn.
Vé tàu hỏa đều do Ủy ban đường phố chuẩn bị thống nhất cho thanh niên tri thức, không cần tự mình bỏ tiền túi.
Đồ đạc của Hứa Như Yên đều đã cất trong không gian.
Cô chỉ đeo một chiếc túi chéo vải bạt màu xanh quân đội đơn giản, ôm theo một cuộn chăn màn khá nhẹ nhàng, trông không quá nổi bật.
Ga tàu hỏa khá náo nhiệt, người đến tiễn thanh niên tri thức rất đông.
Hứa Như Yên lẻ loi một mình, chẳng ai chú ý đến cô.
Cô cứ thế len lỏi giữa dòng người lên tàu, trong toa xe đông nghịt người chen chúc nhau, mất nửa ngày cô mới chen được tới chỗ ngồi của mình.
“Đồng chí, chào chị, đây là chỗ ngồi của tôi.”
Hứa Như Yên nhìn cô gái trẻ mặc áo sơ mi trắng, tết tóc hai bên bím đuôi sâm, khí chất trông khá lịch sự đang ngồi trên ghế, cô đối chiếu số ghế mấy lần, cuối cùng không nhịn được khẽ vỗ vai cô ta.
Cô gái kia vốn dĩ đang nói cười vui vẻ với người bên cạnh.
Vai bị Hứa Như Yên khẽ vỗ một cái, cô ta ghét bỏ nhíu mày, quay đầu lại cảnh giác nhìn cô: “Cô là ai?”
Hứa Như Yên rút vé tàu ra đặt trước mắt cô ta: “Đồng chí, chị đang ngồi nhầm chỗ của tôi rồi, phiền chị nhường lại chỗ được không?”
Liễu Thanh Thanh ánh mắt khẽ lóe lên, ngượng ngùng mỉm cười, giọng nói vô cùng dịu dàng: “Ôi, thật ngại quá, đồng chí này, chúng ta có thể đổi chỗ cho nhau được không?”
“Tôi muốn ngồi cùng với bạn của tôi, tôi thấy cô đi có một mình thôi, hay là thế này, cô qua chỗ của tôi ngồi nhé, được không?”
Liễu Thanh Thanh hếch cằm, chỉ về phía một chỗ ngồi ở phía sau.
Hứa Như Yên liếc mắt nhìn qua.
Bên cạnh chỗ ngồi đó là một gã đàn ông vạm vỡ, đen nhẻm, đang gác chân lên cởi giày gãi chân, trông bẩn thỉu nhếch nhác vô cùng.
Vì quá đến con nên một mình gã đã chiếm diện tích của hai ghế, chen chúc đến mức chẳng còn chỗ mà ngồi.
Không chỉ vậy, trên người gã vạm vỡ kia còn tỏa ra mùi mồ hôi nồng nặc, cách một lối đi mà cứ xộc thẳng vào mũi Hứa Như Yên.
Hứa Như Yên quay đầu lại, thấy Liễu Thanh Thanh đang cười tủm tỉm nhìn mình, ánh mắt dịu dàng mang theo vẻ xin lỗi đầy giả tạo.
Hứa Như Yên cũng mỉm cười, nhưng hoàn toàn không cắn câu: “Thế thì không được, đây là chỗ của tôi, chị trả lại cho tôi đi.”
Sắc mặt Liễu Thanh Thanh khẽ biến đổi, giọng điệu tuy vẫn dịu dàng nhưng đã nhuốm chút bất mãn, thái độ cứng rắn hơn: “Đồng chí này, tôi đã tử tế thương lượng muốn đổi chỗ với cô rồi, sao cô lại không biết điều thế chứ.”
“Ai cũng có bạn bè đi cùng, chỉ có cô là đi một mình thôi, tôi muốn ngồi cạnh bạn mình, cô tác thành cho người ta một chút đi, cũng đâu có ảnh hưởng gì.”
Đám thanh niên tri thức hóng hớt xung quanh nhao nhao phụ họa, đều ném về phía Hứa Như Yên ánh mắt chỉ trích.
“Đúng thế đấy, đồng chí này, cô đi có một mình, đổi chỗ một chút thì đã sao, chỉ là cái ghế ngồi thôi mà.”
“Không cần phải bá đạo ngang ngược thế chứ, người ta chẳng phải đã nhỏ nhẹ thương lượng với cô rồi sao?”
Liễu Thanh Thanh nghe thấy người khác lên tiếng bênh vực mình, khóe môi không tự chủ được nhếch lên một nụ cười đắc ý.
Đám thanh niên tri thức bọn họ sau khi biết tin xuống nông thôn đều đã liên lạc làm quen với nhau từ trước.
Thanh niên tri thức trong thành phố nếu đến cùng một địa điểm xuống nông thôn thì rất thích kết bè kéo cánh, một khi nhóm nhỏ đã hình thành thì người ngoài rất khó hòa nhập vào.
Hiện tại Liễu Thanh Thanh chính là một thành viên trong nhóm nhỏ này, nhờ có ngoại hình xinh đẹp nên cô ta được đám thanh niên tri thức vây quanh như sao vây quanh trăng, là đối tượng được thầm thương trộm nhớ.
Hứa Như Yên lẻ loi một mình chính là người ngoài, đương nhiên không ai giúp cô.
Hứa Như Yên cười lạnh một tiếng, ánh mắt tràn đầy áp lực nhanh chóng quét qua một vòng, khí trường mạnh mẽ lập tức khiến đám thanh niên tri thức đang nói lời mỉa mai phải ngậm miệng lại.
Cô nhướng mày, dứt khoát đặt thẳng hành lý lên đùi Liễu Thanh Thanh, cười nói: “Ngại quá, các người có bắt cóc đạo đức cũng vô dụng thôi, tôi đã bảo không đổi là không đổi!”
“Ai đồng tình với cô ta, cảm thấy tôi nên đổi chỗ thì tự mình đi mà đổi, làm khó một cô gái nhỏ như tôi thì có gì là bản lĩnh chứ.”
Hứa Như Yên đã có bài học xương máu từ kiếp trước, kiếp này cô quyết không để bản thân phải chịu thiệt thòi dù chỉ một chút.
Kẻ nào dám bắt nạt cô, cô sẽ xử đẹp kẻ đó!
Miệng Hứa Như Yên liến thoắng như súng liên thanh, lạnh lùng nhìn đám thanh niên tri thức xung quanh, cười mỉa.
“Các người thực sự chính nghĩa thế sao không tự nguyện đứng ra đổi chỗ cho cô ta đi? Chẳng qua đều là hạng đứng nói không biết mỏi lưng, khua môi múa mép thì ai chẳng làm được, đến lúc cần làm thật thì hỏi tới đứa nào đứa nấy im như thóc, giả thanh cao ngụy quân tử, làm màu cái gì chứ!”
Những kẻ ban nãy lên tiếng giúp Liễu Thanh Thanh đều bị Hứa Như Yên mắng cho cứng họng, mặt đỏ tía tai, nhao nhao cúi đầu không ai dám ho he thêm nửa lời.
Liễu Thanh Thanh bị hành lý của Hứa Như Yên đè lên chân, sắc mặt cũng vô cùng khó coi.
Cô ta ngượng ngùng mím môi, giọng nói dịu dàng mang theo vài phần oán trách: “Đồng chí này, cô không đổi thì thôi, tôi về chỗ của mình ngồi là được chứ gì, cô có cần thiết phải làm thế không?”
“Thế sao ban nãy chị không biết điều thế đi?”
Hứa Như Yên không thèm nể nang chút nào, trực tiếp cười mỉa vạch trần cô ta: “Tôi đã nói rõ là không đồng ý từ sớm mà chị không chịu đi, giờ không ai bênh vực nữa thì lại giở trò giả vờ đáng thương. Người tự dưng bị chiếm chỗ là tôi, người chịu ấm ức cũng là tôi, chị đừng có mà vừa ăn cướp vừa la làng.”
“Cô!”
Liễu Thanh Thanh trợn mắt, xấu hổ đến đỏ bừng cả mặt, mắt rơm rớm nước, chớp chớp vài cái như sắp khóc vì ấm ức.
Bạn của cô ta vội vàng an ủi: “Thôi được rồi, không đổi thì thôi, chúng ta thèm chấp loại người ngang ngược không giảng lý lẽ này làm gì.”
Hứa Như Yên lạnh lùng nhướng mi nhìn cô bạn kia, cười nhạt: “Chị nếu thực sự trượng nghĩa thế thì đừng để bạn mình phải khó xử.”
“Ban nãy thì im thin thít không giúp cô ta nói lời nào, giờ lại nhảy ra giả vờ giả vịt. Nếu thực sự là bạn tốt, sao chị không chủ động thương lượng đổi chỗ với gã đàn ông bên kia đi.”
Hứa Như Yên nói xong liền tỏ vẻ kinh ngạc, bịt miệng làm bộ như bị tổn thương sâu sắc, tủi thân nhìn hai người bọn họ, cũng bắt chước điệu bộ lau nước mắt của bọn họ.
“Hai người chắc không phải thấy tôi là quả hồng mềm dễ bắt nạt, nên hùa vào bắt nạt một cô gái nhỏ như tôi đấy chứ? Chẳng lẽ lại thế sao? Không thể nào chứ?”
“Cô đừng có nói bậy! Tôi... tôi không có...”
Cô bạn kia vốn dĩ đang an ủi Liễu Thanh Thanh, định hùa theo nói mát mẻ châm chọc.
Lúc này bị nói cho đỏ bừng mặt, đờ đẫn nhìn Hứa Như Yên, tức giận mà không dám nói gì, chỉ sợ cái miệng liến thoắng của Hứa Như Yên lại thốt ra lời nào khiến bọn họ bẽ mặt hơn.
“Được rồi, mọi người đều đừng đổi nữa, đồng chí này, cô qua ngồi chỗ của tôi đi.”
Phía sau Hứa Như Yên bỗng nhiên vang lên một giọng nam trong trẻo, nhã nhặn.
Cô theo bản năng quay đầu lại nhìn, liền thấy một người đàn ông trẻ tuổi đẹp trai cũng mặc áo sơ mi trắng, quần quân đội màu xanh lá, đang đứng dậy dọn dẹp đồ đạc.
Anh ta mày kiếm mắt sáng, diện mạo vô cùng đoan chính, cao khoảng một mét bảy mươi tám, vóc dáng cao ráo thẳng tắp, vừa cất lời đã khiến không ít nữ thanh niên tri thức xung quanh đỏ mặt ngượng ngùng.
Xem chừng, trong đám thanh niên tri thức cùng đi Đại Tây Bắc xuống nông thôn ở thôn Bạch Gia này, anh ta chính là người dẫn đầu.
“Đồng chí Ôn, tôi... cảm ơn anh.”
Liễu Thanh Thanh cũng đỏ mặt, ngước đôi mắt rơm rớm nước cười cảm kích anh ta.
Ôn Ngôn lịch thiệp mỉm cười, đứng dậy nhường chỗ cho Hứa Như Yên: “Đồng chí, cô ngồi chỗ của tôi đi, tôi qua chỗ của cô ngồi.”
Hứa Như Yên không nhịn được nhìn anh ta thêm một cái, nghĩ ngợi rồi cũng không từ chối: “Được thôi.”
Cô đặt hành lý lên giá phía trên ghế ngồi, đẩy sâu vào trong.
Dù sao cũng là chuyện thuận mua vừa bán, có người tự nguyện đứng ra làm người tốt thì cô cũng chẳng cản làm gì.
Liễu Thanh Thanh vẫn đang rối rít cảm ơn Ôn Ngôn đã ra tay giúp đỡ.
Đôi mắt **** lanh nước của cô ta tràn ngập tình ý, thẹn thùng cúi đầu, trò chuyện vô cùng vui vẻ với Ôn Ngôn.
Hứa Như Yên ngồi trên ghế, cũng lười quan tâm đến bọn họ, nhắm mắt dưỡng thần.
Bên cạnh cô là mấy nữ thanh niên tri thức trẻ tuổi, ba người bọn họ đang quây quanh bàn cắn hạt dưa buôn chuyện.
“Ầy, các cậu nghe nói gì chưa, qua vài ngày nữa còn có một đợt thanh niên tri thức bị cưỡng chế hạ phóng xuống nông thôn đấy, bọn họ thảm lắm, toàn phải đến những vùng nông thôn nghèo nhất, khổ nhất ở Đại Tây Bắc thôi.”
“Tớ nghe nói rồi! Hai ngày trước chẳng phải có một cô gái vừa bị quy thành phần tử tư bản rồi bắt đi diễu phố sao, nghe nói còn bị cạo đầu âm dương nữa! Trời đất ơi, đáng sợ quá!”
“Thế thì chắc cô ta chẳng còn mặt mũi nào mà sống nữa đâu, nếu là tớ bị cạo đầu âm dương diễu phố, lại còn bị hạ phóng đến nơi khổ cực thế kia thì tớ đã nhảy sông tự tử cho rảnh nợ rồi!”
Tai Hứa Như Yên khẽ động đậy, cô không mở mắt, trong lòng thầm nghĩ.
Cô gái kia tám phần mười chính là Hứa Vân Họa, hóa ra vài ngày nữa cô ta mới xuống nông thôn.
Cũng đúng, hình phạt của Cục công an dành cho cô ta là tạm giam vài ngày để giáo dục tư tưởng, hai người họ vừa vặn lệch ngày nhau.
Khóe môi Hứa Như Yên nhếch lên một nụ cười lạnh.
Lần này đổi lại là Hứa Vân Họa bị quy thành phần tử tư bản hạ phóng, để chính cô ta tự mình nếm trải những đau khổ đã nếm trải ở kiếp trước.
Hứa Như Yên lười biếng mở mắt ra, không để chuyện này trong lòng.
Hứa Vân Họa đi Đại Tây Bắc hạ phóng, không chết cũng phải lột một lớp da, kiếp này hai người họ có lẽ sẽ không bao giờ còn giao điểm nào nữa.
Đúng mười hai giờ trưa, trên tàu hỏa bắt đầu bán cơm hộp.
Hứa Như Yên đứng dậy chuẩn bị đi tới toa ăn để dùng bữa.
Khi cô đi ngang qua một toa tàu, bên trong vô cùng hỗn loạn, Hứa Như Yên nghe thấy tiếng khóc lóc thảm thiết xé lòng của một người phụ nữ.
“Nhị Oa! Nhị Oa con làm sao thế này! Con mở mắt ra nhìn mẹ đi, đừng dọa mẹ mà, Nhị Oa!”
“Thầy thuốc ơi, thầy thuốc cứu mạng với! Có thầy thuốc nào ở đây không, mau cứu Nhị Oa nhà tôi với!”













