Cuộc Sống Np Sau Khi Phát Dục Lần Thứ Hai – Chương 4
Cuộc Sống Np Sau Khi Phát Dục Lần Thứ Hai
Nhưng người khác bình thường đều cố gắng làm kịp ở nhà, sau đó ngày cuối cùng sẽ bổ sung những thứ chưa làm xong, về phần Lâm Nhân... Cô đã giải thích sâu sắc câu nói "Con người dũng cảm bao nhiêu, đất sẽ màu mỡ bấy nhiêu", mỗi lần nghỉ hè cô không làm một chút bài tập nào, mang theo bài tập trống đến ngày chết cuối cùng, cho nên bây giờ trong đầu cô ngoại trừ việc nhanh chóng chép xong bài tập ra thì không có suy nghĩ gì khác, đương nhiên cũng lười hỏi vì sao hành động của Triệu Khang lại kỳ lạ như vậy.
Triệu Khang nhìn Lâm Nhân đặt mông ngồi xuống bên cạnh cậu ta, cậu ta cảm giác mình muốn tự bốc cháy — hiện tại mặt của cậu ta nóng đến mức có thể chiên được trứng gà.
Cậu cao hơn Lâm Nhân một chút, vừa vặn có thể từ trên cao nhìn xuống có thể thu toàn bộ ngực Lâm Nhân vào trong mắt, bộ ngực sữa trắng nõn... Khe ngực khiến người ta mơ màng... Cậu ta rất cố gắng muốn dời ánh mắt đi, nhưng thất bại, cậu đang nhìn chằm chằm quyển vở bài tập của mình nhưng trong đầu lại chỉ có hình ảnh bộ ngực lớn của Lâm Nhân, không viết được hai chữ, liền nhịn không được lén liếc nhìn cô, hai con mắt đã nhanh chóng bắt đầu liếc xéo.
Cậu ta không yên lòng, tay phải cầm bút vạch lên giấy, chính cậu cũng không biết bản thân mình đang viết cái gì, cho nên cũng không ngoài ý muốn, cậu không cẩn thận, bút trong tay liền rơi xuống đất.
Âm thanh bút rơi xuống đất khiến cậu đang lỡ đạng giật nảy mình, Triệu Khang vội vàng dời ghế dựa về phía sau, ngồi xổm xuống nhặt bút.
Nhưng cậu tìm một lúc lâu cũng không thấy cây bút kia của mình đi đâu.
Vóc dáng của Triệu Khang khá cao, động tĩnh thò đầu vào trong không gian nhỏ hẹp dưới gầm bàn cũng không khác với chuột chũi lắm, Lâm Nhân bị động tĩnh bên cạnh thỉnh thoảng bị đẩy lên làm cho cô không thể tập trung làm (sao chép) bài tập, thò đầu nhìn xuống phía dưới: "Ở bên mình."
Triệu Khang liên tục "Ồ ồ" hai tiếng, mới quay đầu nhìn lại, cậu ta vừa quay đầu liền luống cuống, bởi vì tầm mắt của cậu vừa vặn đối diện với hai cái chân thon dài trắng nõn của Lâm Nhân.
Trong lúc nhất thời cậu không biết để ánh mắt của mình ở đâu, dùng sức nhìn chằm chằm mặt đất, nhưng dưới bàn chỉ có từng đấy khoảng trống, dù cậu có cố gắng nhìn chằm chằm mặt đất như thế nào đi chăng nữa thì cũng như cũ có thể nhìn thấy bắp chân của Lâm Nhân...
Lâm Nhân: "Vẫn chưa tìm được sao?"
Triệu Khang:...
Cậu nào có ánh mắt dư thừa dùng để tìm bút nữa...
Lâm Nhân dứt khoát đá cây bút theo ấn tượng của cô rồi chỉ đường cho người bạn cùng bàn bị mù này, sau đó dời ghế về phía sau, tách chân ra.
Triệu Khang:!!!
Triệu Khang biết Lâm Nhân đang nhường không gian cho cậu nhặt bút, nhưng... nhưng mà...! Động tác này cũng quá sắc tình rồi, gà con của cậu trong nháy mắt đã cương lên, cứng như tảng đá.
Lâm Nhân mặc một cái quần lót hình tam giác màu trắng, không chỉ hoàn mỹ phù hợp với tất cả ảo tưởng tình dục của cậu, hơn nữa... Ách, nhìn không sót gì, quần lót mỏng dán sát vào da cô, thậm chí có thể thấy được hình dáng âm hộ, Triệu Khang nhịn không được gắt gao nhìn chằm chằm vào chỗ đó, hận không thể chọc thủng vào miếng vải này, để cho cậu có thể nhìn phong cảnh bên trong.













