Cô Vợ Ngạo Kiều Của Tổng Tài – Chương 9: Hai bản tài liệu
Cô Vợ Ngạo Kiều Của Tổng Tài
Ngô Lệ Lan không rõ sự thay đổi của Diệp Chi Tinh rốt cuộc là có chuyện gì, bà ta lúc này chỉ nghĩ làm sao vắt giật ra thêm nhiều lợi ích từ trên người Diệp Chi Tinh.
Từ trong túi xách lấy ra hai bản tài liệu, "Phạch" một tiếng đập mạnh xuống giường bệnh.
Ngẩng cao trán, Ngô Lệ Lan nhìn về phía Diệp Chi Tinh, nhưng lập tức chạm phải đôi mắt hoa đào đầy vẻ lạnh lẽo của Diệp Chi Tinh. Ngô Lệ Lan theo bản năng rùng mình một cái, chỉ cảm thấy toàn thân bị nhìn đến mức không tự nhiên. Thế là bà ta cố ý nâng cao tông giọng:
"Diệp Chi Tinh, hai bản tài liệu này cô tốt nhất là ngoan ngoãn ký tên vào! Như vậy tôi với tư cách là mẹ của Hạo Phàm mới có thể khuyên bảo nó, xem ra nghĩa vợ chồng một hồi mà để lại cho cô một con đường sống!" Bà ta dùng ngón tay chỉ chỉ vào bìa hai bản tài liệu, hừ lạnh một tiếng rồi nói: "Bằng không tôi sẽ đem chuyện cô nuôi trai bao, thậm chí ban ngày ban mặt hỗn loạn với kẻ khác tung thêu ra ngoài, xem xem là ai thân bại danh liệt trước!"
Ngô Lệ Lan từ trước đến nay luôn như vậy, đổi trắng thay đen, lời lẽ độc địa.
Ánh mắt Diệp Chi Tinh lại càng thêm băng giá. Cô liếc nhìn Ngô Lệ Lan một cái, sau đó cúi đầu nhìn chằm chằm vào bìa tài liệu, rồi phát ra một trận cười khẩy.
Giấy chuyển nhượng tài sản? Giấy nhận tội? Đúng là nực cười hết sức.
Ngô Lệ Lan và Mộ Oánh Oánh bị tiếng cười khẩy của Diệp Chi Tinh làm cho giật bắn mình, hai người đột nhiên đều có chút hốt hoảng.
"Giấy chuyển nhượng tài sản sao? Tôi phải chuyển nhượng tài sản gì? Hay là nói tôi có tài sản gì cần chuyển nhượng cho mấy người? Còn về phần giấy nhận tội?" Diệp Chi Tinh khinh bỉ, "Tôi thấy mấy người đúng là bị phát điên rồi. Mộ Hạo Phàm ngoại tình trước, làm loạn với người khác trước, tôi gả vào nhà họ Mộ mấy người không nhận được một tẹo lợi ích nào, ngược lại lại nhận được sự ăn hiếp và ngược đãi của mấy người."
Nghe vậy, Ngô Lệ Lan nhanh chóng ngắt lời Diệp Chi Tinh:
"Chúng tôi ngược đãi cô hồi nào? Nếu không phải bản thân cô không biết giữ mình thì chúng tôi mới không làm ra những chuyện này!" Ngô Lệ Lan cắn ngược lại một cái.
Cái gọi là giấy nhận tội của họ chính là muốn Diệp Chi Tinh thừa nhận bản thân ngoại tình trong hôn nhân, bỏ tiền nuôi trai bao. Chiêu này đúng là tàn độc, thế nhưng họ thật sự coi Diệp Chi Tinh ngốc đến mức đó sao?
"Tôi có giấy chẩn đoán thương tích của bệnh viện." Diệp Chi Tinh từng chữ từng câu nói, "Tất cả bằng chứng về việc mấy người ngược đãi tôi đều bằng chứng xác thực, cho dù có kiện ra tòa tôi cũng không sợ. Mộ Hạo Phàm lên giường với người khác là chính mắt tôi nhìn thấy. Còn về những tội danh mấy người gán cho tôi, xin hỏi, bằng chứng đâu?"
Diệp Chi Tinh trong phòng bệnh cất lời chất vấn hai người đanh thép. Cho đến khi nói cho hai mẹ con cứng họng không đáp lại được từ nào.
Mà cùng lúc đó, ngoài phòng bệnh đang có một đôi mắt sắc bén chú ý đến cô.
Rất tốt, quả nhiên là người phụ nữ được anh chấm trúng. Người đàn ông ngoài cửa nhếch khóe miệng, nở một nụ cười mang ý nghĩa sâu xa.
Diệp Chi Tinh thốt ra một tràng lời nói khiến mặt hai mẹ con Ngô Lệ Lan và Mộ Oánh Oánh lúc xanh lúc trắng, giống hệt như bảng màu tông lạnh. Ngô Lệ Lan thật sự không ngờ rằng Diệp Chi Tinh lại khéo miệng sắc bén đến thế, đây còn là người phụ nữ khúm núm trước đây sao?
Ngay cả Mộ Oánh Oánh cũng là lần đầu tiên nếm trải sự lợi hại của Diệp Chi Tinh.
Diệp Chi Tinh thu hết sự kinh ngạc của hai người vào mắt. Bị cuộc sống dồn vào chân tường, cô làm sao có thể không kiên cường cho được.
Ngô Lệ Lan làm sao chịu nổi sự phản bác như thế này, ngọn lửa tức giận khiến đôi mắt đục ngầu của bà ta dần trở nên đỏ ngầu. Chỉ cần Diệp Chi Tinh ký vào bản giấy chuyển nhượng tài sản đó thì bà ta sẽ nhận được bốn mươi phần trăm cổ phần tập đoàn họ Diệp trong tay Diệp Chi Tinh, đây tuyệt đối là một món tài sản khổng lồ. Bà ta dù có liều cái mạng già này cũng phải làm cho Diệp Chi Tinh thỏa hiệp!
Bà ta tức giận bước tới một bước, tóm lấy tay phải của Diệp Chi Tinh. Không ký tên thì điểm chỉ lăn tay cũng được. Ngô Lệ Lan chính là chuẩn bị cưỡng ép Diệp Chi Tinh lăn tay. Mà phía bên kia Mộ Oánh Oánh thấy vậy, trong mắt lóe lên một nét độc ác, cũng bước tới một bước túm lấy Diệp Chi Tinh.
Diệp Chi Tinh trong phút chốc bị hai mẹ con này trái phải vây hãm bên mép giường, nhíu chặt chân mày, đang định liều mạng chống trả thì lại bị tiếng mở cửa đột ngột cắt đứt.
Bên ngoài phòng bệnh đột nhiên xông vào mấy bác sĩ mặc áo blouse trắng to cao lực lưỡng, xông thẳng về phía Ngô Lệ Lan và Mộ Oánh Oánh. Mà hai người vốn đang cùng nhau khống chế Diệp Chi Tinh lại bị mấy người này khống chế ngược lại.
"Á! Mấy người làm cái gì thế!"
Ngô Lệ Lan tức giận gào thét, vặn vẹo thân thể cố gắng giãy giụa.
Lúc này lại nghe thấy một trong số các bác sĩ hô lớn một tiếng:
"Bắt lấy họ, viện trưởng dặn rồi, trong phòng bệnh cao cấp này xông vào hai bệnh nhân tâm thần. Bệnh hoang tưởng của họ đã rất nặng rồi, mọi người ráng đừng bị lời nói dụ dỗ. Cẩn thận đừng để họ chạy mất."
Nhìn thấy màn đảo ngược tình thế này, Diệp Chi Tinh ngơ ngác một hồi rồi không kìm được mà bật cười thành tiếng.
Ngô Lệ Lan giãy giụa đến mức khuôn mặt biến dạng, Mộ Oánh Oánh cũng phản kháng, lớp trang điểm tinh tế trên mặt đều đã nhòe nhoẹt.
Diệp Chi Tinh nhìn thấy những thứ này, bất hảo cười lớn hơn một chút. Mấy bác sĩ áo trắng đó cũng sấm truyền làm việc, hoàn toàn không nghe Ngô Lệ Lan và Mộ Oánh Oánh đang gào thét cái gì, trực tiếp xóc nách hai người lôi ra ngoài.
Trước khi rời đi, Ngô Lệ Lan vẫn còn đang chửi mắng Diệp Chi Tinh:
"Cái đồ đĩ nhỏ nhà cô, dùng giêu trò mờ ám gì đấy, cô cứ chờ đấy cho tôi!"
"Rầm" một tiếng, cửa phòng bệnh bị bác sĩ đóng sầm lại.
Trong phút chốc, hai người phụ nữ ồn ào đã biến mất khỏi phòng bệnh này. Diệp Chi Tinh cảm thấy thế giới hoàn toàn yên tĩnh trở lại.













