Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang – Chương 20: Tình ấm 2
Cô Nàng Phúc Bảo Ở Thôn Trang
Tô Tam Muội gật đầu:
"Vâng, cha đi cẩn thận ạ."
Tô Tam Lang nhìn Triệu thị nói:
"Mẹ nó ơi, lúc này trời vẫn chưa tối, mấy cái bẫy đó cũng không tốn bao nhiêu thời gian đâu."
Triệu thị nhẹ nhàng gật đầu, dặn dò:
"Cha nó ơi, đi đường cẩn thận nhé."
Nói xong, Triệu thị lại dặn dò hai đứa con trai:
"Hoa ca nhi với Sùng ca nhi phải nghe lời cha biết chưa?"
Tô Sùng và Tô Hoa ngơ ngác gật đầu.
Tụi nó sẽ nghe lời mà.
Tô Tam Lang đi vo gạo nhóm lửa rồi dẫn Tô Sùng và Tô Hoa ra ngoài.
Tô Tam Muội ngoan ngoãn canh lửa.
Triệu thị vỗ vỗ Tô Tiểu Lộc, cho cô ăn no xong thì nhỏ giọng nói:
"Tư Muội ngoan ngoãn ngủ nhé, mẹ dọn dẹp bông một chút được không?"
Tô Tiểu Lộc mấp máy cái miệng, chớp chớp đôi mắt rồi ngoan ngoãn đi ngủ.
Chỉ qua mấy ngày nay, trạng thái của Triệu thị đã tốt hơn trước rất nhiều. Trong nhà không giàu có gì, nếu không làm gì thì trong lòng bà cũng sốt ruột.
May vá quần áo gì đó, ngồi trên giường là được, động tay động chân cũng không tính là quá mệt. Cô cũng sẽ để ý, cứ cách một khoảng thời gian lại để Triệu thị nghỉ ngơi một chút.
Còn cô thì chìm ý thức vào không gian để hấp thụ linh khí.
Triệu thị thấy Tô Tiểu Lộc ngoan ngoãn, trong lòng trút được gánh nặng. Bà không khỏi tự cười mình ngốc nghếch lại đi nói chuyện với đứa con gái nhỏ.
Triệu thị không rảnh nghĩ nhiều, bắt đầu dọn dẹp bông.
Bông bình thường chưa qua tuyển chọn kỹ càng, bên trong còn dính ít lá kim này nọ.
Bà nhặt những thứ đó ra vứt đi, làm như vậy áo làm xong mặc vào mới dễ chịu.
Bà dọn dẹp một lúc là Tô Tiểu Lộc lại phát ra chút động tĩnh, Triệu thị đành phải nghỉ ngơi một lúc. Bà mà không nghỉ ngơi là Tô Tiểu Lộc khóc liền.
Triệu thị bất lực, đành phải cứ nửa canh giờ lại nghỉ ngơi khoảng một tuần trà. Bà nhìn dáng vẻ ngoan ngoãn của Tô Tiểu Lộc, không khỏi thì thầm:
"Tư Muội, con đang thương mẹ đấy à? Không biết tại sao mẹ luôn cảm thấy con rất hiểu chuyện, nhưng con chỉ là một đứa trẻ sơ sinh, làm sao mà hiểu được cơ chứ. Có lẽ là con không quen khi mẹ không ôm con đấy thôi."
Tô Tiểu Lộc ngoan ngoãn nằm bên cạnh Triệu thị, không khóc cũng không quấy.
Triệu thị lại mỉm cười nói:
"Nhưng mẹ càng tin là con thương mẹ, muốn cho mẹ nghỉ ngơi hơn."
Tô Tiểu Lộc mở mắt nhìn Triệu thị.
Triệu thị nhìn đôi mắt linh động của Tô Tiểu Lộc, không kiềm được ghé đầu qua hôn lên má Tô Tiểu Lộc:
"Đôi mắt của Tư Muội đẹp thật đấy."
Nếu Tô Tiểu Lộc biết nói, cô cũng sẽ nói với Triệu thị rằng đôi mắt của bà thật dịu dàng.
Mỗi một người trong gia đình này đều khiến cô cảm thấy rất ấm áp.
Triệu thị nghỉ ngơi một chút rồi lại tiếp tục dọn dẹp bông.
Tô Tam Muội nấu cơm xong, tắt lửa rồi vào phụ giúp dọn dẹp, cho đến khi trời tối đen hoàn toàn, bông cũng đã dọn dẹp xong. Triệu thị có chút lo lắng nói:
"Sao giờ này vẫn chưa về nhỉ?"
Vừa nói xong, bên ngoài đã truyền đến tiếng động.
"Mẹ nó ơi, anh về rồi đây."
Nghe thấy giọng nói của Tô Tam Lang, Triệu thị yên tâm trở lại, mỉm cười nói với Tô Tam Muội:
"Tam Muội, đi múc nước cho cha con rửa tay ăn cơm đi."
"Vâng ạ."
Tô Tam Muội nhanh nhẹn trèo xuống giường đi ra ngoài.
Hôm nay quả thực quá muộn, Tô Tam Lang áy náy nói với ba đứa trẻ:
"Quả trứng gà đó cha để mai làm cho các con ăn được không?"
Tô Sùng và Tô Hoa thèm ăn, nhưng vẫn nhớ kỹ những lời vừa nói cách đây không lâu, hai đứa lắc lắc đầu nói:
"Không lấy đâu, nhường cho em gái nhỏ ăn."
Tô Tam Muội cũng nói:
"Cha ơi, tụi con không ăn đâu, đợi mai gà mái lại đẻ trứng thì luộc trứng chần nước sôi cho mẹ ăn ạ."
Tô Tam Lang mỉm cười gật đầu:
"Được."
Tô Tam Muội không hề biết rằng gà không phải ngày nào cũng đẻ trứng. Tô Tam Lang nhìn đôi mắt lấp lánh của cô bé, thật sự không lỡ lòng nào nói cho cô bé biết những điều này.
Tô Tam Lang mang cơm vào cho Triệu thị trước rồi mới ra ngoài ăn cơm.
Tô Tam Muội đang ngồi trên chiếc ghế gỗ nhỏ ăn cơm cùng hai người anh, thong thả ăn. Thấy Tô Tam Lang ra ngoài, Tô Tam Muội nói:
"Cha ơi, ngày mai con lại dẫn đại ca nhị ca đi bắt sâu nữa nhé?"
Tô Tam Lang suy nghĩ một chút rồi lắc đầu:
"Ngày mai Sùng ca nhi và Hoa ca nhi phải cuốc đất với cha, không thể đi bắt sâu với con được nữa, một mình con bắt là được rồi."
Mối làm ăn củi lửa không thành rồi, mấy cái bẫy gài sẵn cũng chưa chắc đã có thu hoạch, quan trọng nhất trong nhà vẫn là đất đai.
Bốn mẫu đất hoang sau núi này bỏ hoang đã lâu, vừa cằn cỗi vừa khô cạn, ông phải cuốc lên, rắc ít hạt giống rau nhân lúc mùa đông để nuôi lại đất.
Hai đứa con trai tuy trí tuệ không vẹn toàn nhưng dù sao cũng là nửa đứa người lớn, tính là nửa sức lao động.
Mà bên cạnh Triệu thị cũng cần có người, Tô Tam Muội chăm sóc Triệu thị và em bé là vừa hay.
Tô Tam Muội nghe xong, mỉm cười gật đầu:
"Vâng ạ, con sẽ bắt thật nhiều sâu cho gà nhà mình ăn."
Tô Tam Lang mỉm cười ôn tồn.
Ăn cơm xong không lâu, cả gia đình rửa tay chân rồi lên giường đi ngủ.
Sáng sớm hôm sau, Tô Tam Lang đã dậy đi cuốc đất trước.
Triệu thị cũng dậy theo, tối qua bà đã đo người cho Tô Tam Lang rồi, giờ đã có thể cắt vải.
Trong nhà không có kéo, bà bảo Tô Tam Lang đưa trước con liềm cho bà.
Tô Tam Muội nằm bên cạnh Tô Tiểu Lộc ngủ rất say.
Hai đứa con trai cũng ngủ rất say trên một chiếc giường khác.
Động tác của Triệu thị rất nhẹ nhàng, nhưng làm việc lại vừa nhanh vừa tập trung.
Tô Tiểu Lộc chỉ thở dài một tiếng chứ không quấy rầy Triệu thị, cô biết chỉ cần gia đình này khá giả hơn một chút thì Triệu thị đã chẳng phải vội vàng như vậy.
Thời tiết ngày càng lạnh, đồ đạc trong nhà lại chẳng có bao nhiêu, để Triệu thị nằm nghỉ một hai tháng thì lòng bà chắc sốt sắng đến chết mất.
Đã mọi người đều đang dốc sức thì cô cũng không thể rảnh rỗi được. Tô Tiểu Lộc cố gắng rút bàn tay nhỏ ra, không đút được cho Triệu thị thì cho người chị ba chăm chỉ đáng yêu của cô uống chút nước suối tâm linh vậy.
Ăn không đủ no mặc không đủ ấm, Tô Tam Muội cũng gầy gò nhỏ bé, tóc khô vàng lại xù xì. Tô Tiểu Lộc đưa tay vào miệng Tô Tam Muội, nước suối tâm linh làm ướt sũng khuôn miệng Tô Tam Muội.
Tô Tam Muội trong giấc mộng chẳng biết gì cả, chỉ là vô thức nuốt lấy vị ngọt ngào trong miệng.
Cho uống một ít rồi Tô Tiểu Lộc rút bàn tay nhỏ về. Chị ba của cô thương cô như vậy, nếu tỉnh dậy nhìn thấy đang mút ngón tay của em gái mình thì e là cũng bị dọa cho giật mình mất.
Làm xong tất cả những điều này, Tô Tiểu Lộc chìm ý thức vào không gian để dưỡng sức.
Cô ước chừng thời gian gian xấp xỉ rồi liền ra ngoài khóc một trận để Triệu thị nghỉ ngơi một chút.
Nghe thấy tiếng khóc, Tô Tam Muội tỉnh dậy, vội vàng đưa tay vỗ vỗ Tô Tiểu Lộc nhỏ giọng dỗ dành:
"Tư Muội ngoan ngoãn đừng khóc đừng khóc mà."
Triệu thị thấy Tô Tam Muội tỉnh dậy liền nói:
"Tam Muội, con dỗ Tư Muội một chút, mẹ cắt xong ngay đây."
Tô Tiểu Lộc mím cái miệng nhỏ lấy sức, phát ra một tiếng khóc uất ức mà vang dội:
"Oa oa— oa a—"
Dọa Tô Tam Muội giật mình, tức thì luống cuống tay chân.
Tô Sùng và Tô Hoa đều bị tiếng khóc này làm cho giật mình tỉnh giấc.
Tô Tam Lang ở sau núi sau nhà cũng bị động tĩnh này làm giật mình. Nhìn nhìn trời, cũng đến lúc làm cơm sáng rồi, Tô Tam Lang vứt cái cuốc xuống trở về.
Còn chưa vào phòng đã hỏi:
"Mẹ nó ơi, Tư Muội sao thế, sao khóc to thế kia?"
Triệu thị vội vàng đặt xấp vải trong tay xuống bước qua bế Tô Tiểu Lộc, vừa dỗ dành cô vừa đáp lời Tô Tam Lang:
"Cha nó ơi, em cũng không biết nữa, có thể là tỉnh dậy không nhìn thấy em."
"Được rồi được rồi, mẹ đến rồi đây, Tư Muội ngoan ngoãn không khóc nữa nhé—"
Triệu thị kiên nhẫn dỗ dành, còn muốn cho Tô Tiểu Lộc bú sữa, Tô Tiểu Lộc kiên quyết không chịu, khóc đến mức mặt đỏ gay, nhất thời khiến Triệu thị cũng không biết phải làm sao cho phải.













