Cố Gia, Thân Phận Phu Nhân Không Giấu Được – Chương 6: Dì giúp việc hiểm độc
Cố Gia, Thân Phận Phu Nhân Không Giấu Được
Trước đây Lăng Tiêu Điện từng có gián điệp, nên các hacker kết giao với nhau rất thận trọng. Còn Vân Tịch thì không có lấy một người bạn. Ngoại trừ vài người quen cũ có quan hệ làm ăn, Vân Tịch chỉ thỉnh thoảng trò chuyện vài câu với "Dạ". Nội dung trò chuyện của hai người cơ bản là về kỹ thuật, những chủ đề liên quan đến thông tin cá nhân luôn dừng lại đúng lúc.
"Thực ra tôi cũng ở thành phố S, cô tin không?" Vân Tịch thấy Dạ gửi thêm một tin nhắn, khóe môi hơi nhếch lên. "Trùng hợp thế sao? Tôi tin." Vân Tịch thường cảm thấy mình và Dạ Thần khá ăn ý, ngay cả phong cách trò chuyện cũng rất giống nhau.
"Chúc ngủ ngon." Vân Tịch xem thời gian thấy cũng đã muộn, nên về rồi.
Nhìn chằm chằm hai chữ "Chúc ngủ ngon" trên màn hình, tại nhà họ Cố thành phố S, người đàn ông đẹp trai như tiên giáng trần ngồi trên xe lăn mỉm cười xóa đi tin nhắn đang soạn dở: "Đã trùng hợp vậy, hay là hôm nào hẹn gặp..."
Về đến biệt thự, Vân Tịch thấy chiếc BMW đã đỗ ngay ngắn là biết cả nhà Vân Long Sơn đã về.
"Đi đâu mà lâu thế?" Dì Lý chặn cửa, nhìn thấy Vân Tịch liền lập tức sa sầm mặt. "Ông chủ bà chủ và tiểu thư nghe nhạc về rồi, còn cô thì lại đi lăng nhăng một mình bên ngoài? Nhà họ Vân có quy tắc, sau này cô chú ý một chút!"
Vừa nãy định hỏi thăm chuyện bát mì không thành, dì giúp việc đang nén một bụng lửa giận. Mềm không được thì dùng cứng, chị ta thấy Vân Tịch dù gì cũng chỉ là một cô bé mười mấy tuổi, dọa dẫm một chút biết đâu lại khai ra công thức bí mật.
Vân Tịch vẫn giữ vẻ mặt bình thản, đối mặt với giọng nói lớn của dì giúp việc, cô thậm chí không hề nhíu mày. "Hóa ra đi dạo trong khu biệt thự gọi là đi lăng nhăng, vậy ngủ qua đêm trong khu này thì gọi là gì?"
Một câu nói nhẹ nhàng của Vân Tịch làm dì Lý câm nín. Con nhỏ này... miệng lưỡi độc địa thật! Vân Tịch khiến dì giúp việc không nói được gì thì định quay về phòng mình. Dì Lý lại vội vàng lách người chặn đường Vân Tịch, cố nặn ra một nụ cười.
"Tiểu thư... Vân Tịch, thực ra tôi muốn hỏi cô, bát mì lúc nãy cô nấu thế nào vậy? Tôi vốn thích nghiên cứu nấu nướng, hay là cô bảo tôi cách làm, sau này muốn ăn mì không cần tự vào bếp, tôi nấu cho cô?" Chị ta hoàn toàn quên mất vẻ mặt khắc nghiệt lúc nãy chỉ lo cắn hạt hướng dương, thà để Vân Tịch chịu đói của mình.
"Không cần đâu." Vân Tịch không chút do dự từ chối, đi vòng qua dì Lý về phòng.
Dì giúp việc thấy cô dám từ chối thẳng mặt mình thì tức đến xanh mặt! Một đứa con gái nhà quê mà thật sự coi mình là đại tiểu thư sao? Làm giúp việc nhà giàu nhiều năm, dì Lý quyết định phải dạy cho Vân Tịch một bài học, để cô biết "nước nhà hào môn" sâu đến mức nào!
Ngày hôm sau. "A!!" "Tiểu Ngọc của con biến mất rồi!" Giờ ăn sáng, Vân Vy Vy bỗng hét lớn ở phòng khách tầng một. Cô ta cầm một chiếc túi LV đời mới nhưng khóa đã mở, đồ đạc bên trong bị đổ sạch ra bàn, từ mỹ phẩm, điện thoại đến khăn giấy, tai nghe vương vãi khắp nơi. Vợ chồng Vân Long Sơn, Tần Lệ Lan bị giật mình, lập tức chạy lại.
"Có chuyện gì vậy?" Vân Long Sơn nghiêm mặt hỏi. Dì Lý đứng cạnh khẽ nói: "Thưa ông chủ, miếng ngọc Hòa Điền cầm tay mà tiểu thư thích nhất có vẻ không thấy đâu nữa ạ."
"Tiểu Ngọc rõ ràng con để trong túi mà!" Vân Vy Vy vừa gấp vừa giận. Cô ta có một miếng ngọc quý cầm tay, ngày nào cũng mang ra nghịch, vì quá yêu thích nên đặt tên là Tiểu Ngọc. Vân Vy Vy nhớ rõ tối qua chính tay mình đã cất nó vào túi LV, còn túi thì để tùy tiện trên sofa phòng khách.
Tần Lệ Lan vốn cao ngạo lạnh lùng, lúc này đã nhíu mày: "Long Sơn, miếng ngọc Hòa Điền đó có phải là món quà sinh nhật trị giá 1,2 triệu tệ ông đấu giá được nửa năm trước để tặng Vy Vy không?"













