Cố Gia, Thân Phận Phu Nhân Không Giấu Được – Chương 19: Đại thần Vãn Triều
Cố Gia, Thân Phận Phu Nhân Không Giấu Được
Tại văn phòng Tổng giám đốc công ty YZ. Một người phụ nữ tuyệt mỹ, mặc bộ trang phục lộng lẫy như Hằng Nga trên cung trăng, khí chất tiên tử thoát tục. Chỉ có điều tư thế ngồi của cô không mấy nhã nhặn, cô ngồi vắt vẻo trên bàn làm việc của tổng giám đốc, lại còn vắt chân chữ ngũ trông rất ngổ ngáo.
"Trang Nhan, cô có thể giống như cái tên của mình, trang nghiêm một chút được không?" Trịnh Quan - Tổng giám đốc YZ liên tục dùng tay day huyệt thái dương với vẻ mặt đầy khổ sở. "Nếu để cánh săn ảnh chụp được bộ dạng này của cô..."
Trang Nhan dường như không nghe thấy lời Trịnh Quan nói, cô nở một nụ cười đắc ý: "Muốn tôi trang nghiêm sao? Được thôi, chỉ cần đồng ý cho tôi đóng vai giả trai, thủ vai nam chính Tử Vi Đế Quân!"
Trịnh Quan nghe mà giật cả mình: "Cô là nữ chính do tôi định sẵn! Giả trai cái gì chứ? Cô mà giả nam thì ai đóng nữ chính của tôi đây?"
Trang Nhan nghe vậy liền lười biếng nở nụ cười quyến rũ: "Trịnh tổng? Ông chủ Trịnh? Hơn một ngàn diễn viên dưới lầu đang thử vai nữ chính kìa, ông có dám nói với họ rằng vai đó đã được ông định sẵn rồi không?"
"Giới giải trí làm sao thiếu được quy tắc ngầm chứ? Một kịch bản đầu tư lớn như thế này, làm sao nữ chính có thể thực sự chọn qua vòng casting công khai được? Chẳng qua là mượn sức nóng của 'Tử Tiêu' để tìm kiếm thêm vài gương mặt mới có tiềm năng đào tạo thôi." Trịnh Quan bực bội nói xong, lại cố nặn ra nụ cười: "Cô cô nương của tôi ơi, trên đời này không có ai hợp với vai nữ chính hơn cô đâu, cô cứ ngoan ngoãn đóng đi nhé. Nam chính tùy cô chọn, từ Ảnh đế, Thị đế của công ty mình cho đến nghệ sĩ nam của công ty khác, chỉ cần cô ưng là tôi sẽ ký hợp đồng về cho cô!"
Nghe vậy, Trang Nhan cuối cùng cũng lộ ra nụ cười của kẻ đã đạt được mục đích: "Trịnh tổng, ý ông là mọi chuyện đều có thể thương lượng sao?"
"Đúng đúng đúng! Mọi chuyện đều có thể thương lượng, chúng ta là chỗ thân tình mà!" Trịnh Quan hoàn toàn mất đi phong thái của một tổng giám đốc, khác xa với hình tượng doanh nhân huyền thoại trong lời đồn.
"Vậy được, tôi muốn gặp đại thần Vãn Triều." Trang Nhan chớp mắt, đổi sang dáng vẻ của một cô fan nhỏ đáng yêu.
Vãn Triều - đại thần độc quyền của YZ, tác giả của nhiều tiểu thuyết và kịch bản được Trịnh Quan đầu tư sản xuất thành phim điện ảnh và truyền hình, đạt được vô số giải thưởng lớn trong và ngoài nước, thu hút lượng fan khổng lồ! Người trong giới đều biết rằng, dù Trịnh Quan sáng lập ra YZ nhưng bí quyết thực sự mang lại thành công cho ông chính là có được nhà văn đại thần Vãn Triều!
Thân phận của Vãn Triều rất bí ẩn, chưa bao giờ xuất hiện trong bất kỳ sự kiện nào của công ty YZ, ngay cả khi kịch bản của Vãn Triều đạt giải cũng đều do Trịnh Quan đi nhận thay. Các công ty trong giới cũng từng nỗ lực tìm kiếm Vãn Triều để lôi kéo về dưới trướng mình. Đáng tiếc là sau bao nhiêu năm, giới giải trí vẫn chưa có bất kỳ thông tin thực sự nào về vị đại thần này, Trịnh Quan thì luôn kín như bưng. Mỗi tác phẩm của đại thần Vãn Triều đều là thần tác, Trang Nhan từ lâu đã công khai thừa nhận mình là fan cuồng của đại thần.
"Cô... cô muốn gặp Vãn Triều sao? Đại thần mà cô muốn gặp là gặp được sao? Hơn nữa, ngay cả tôi cũng không thể khiến đại thần có mặt bất cứ lúc nào được!" Trịnh Quan nói xong đột nhiên thấy hơi tủi thân. Bản thân mình lăn lộn thật thảm hại, chẳng giống tổng giám đốc công ty chút nào, mà giống trợ lý cho những ngôi sao lớn như Trang Nhan hay Vãn Triều thì đúng hơn.
"Hi hi, lão Trịnh ông đừng hòng lừa tôi!" Trang Nhan cười quyến rũ, đắc ý nói: "Còn nhớ bữa tiệc của Hiệp hội Ảnh thị tuần trước không? Ông uống say khướt, chính tôi đã lái xe đưa ông về nhà đấy."
Trịnh Quan ngẩn người, gật đầu: "Đúng thế, thì sao? Trịnh mỗ tôi độc thân một mình, không lẽ cô muốn dùng tin đồn thất thiệt để uy hiếp tôi?"
Trang Nhan khinh bỉ nói: "Ông đừng có mơ! Chắc ông không biết lúc say mình hay nói mớ đâu nhỉ?"
"Thì... thì sao? Đàn ông nào uống say mà chẳng nói bậy bạ?" Trịnh Quan ngoài miệng nói vậy nhưng trong lòng thầm thấy chẳng lành.
"Hô hô hô, nhưng đêm đó ông đã nói rằng hôm nay là ngày đại thần Vãn Triều nộp bản thảo, và đại thần sẽ đích thân đến công ty để đưa bản thảo đấy! Ha ha ha ha!" Trang Nhan ngửa mặt lên trời cười lớn đầy hào sảng! "Họ Trịnh kia, hôm nay tôi sẽ đóng đô ở văn phòng của ông không đi đâu hết, ngồi đợi đại thần Vãn Triều bằng xương bằng thịt xuất hiện!"













