Cố Gia, Thân Phận Phu Nhân Không Giấu Được – Chương 12: Bố cục
Cố Gia, Thân Phận Phu Nhân Không Giấu Được
Trong phòng bệnh. Cố Tư Thần đặt pho tượng Phật vàng đế ngọc vào chỗ cũ, sau đó xoay xe lăn dừng lại bên giường bệnh. Ông lão nằm trên giường nhìn anh, ánh mắt tràn đầy vẻ hiền từ.
"Gần đây... Cố Hào có vẻ hơi ngông cuồng rồi." Ông cụ Cố nhắc đến Cố Hào với giọng điệu đầy chán ghét. "Cháu định để nó quậy phá đến bao giờ nữa?"
Cố Tư Thần không lộ biểu cảm gì, động tác thành thạo rót cho ông cụ một tách trà: "Ông ta chỉ quản lý việc ở ngoại viện, không sao cả."
Quyền lực của nhà họ Cố thực chất chia làm nội viện và ngoại viện. Ngoại viện chỉ là vẻ bề ngoài, nội viện mới là nơi thực sự nắm giữ quyền lực và tài sản của gia tộc. Mà nội viện lại cực kỳ bí ẩn, hạng người như Cố Hào thậm chí không có tư cách để biết đến sự tồn tại của nó.
"Vất vả cho cháu rồi..." Ông cụ Cố khẽ nói.
Thời gian trước, nhà họ Cố xảy ra biến cố lớn. Ông cụ bị thương nhập viện, Cố Tư Thần cũng phải ngồi xe lăn. Người ngoài đồn rằng vì Cố Tư Thần phán đoán sai lầm, rơi vào cái bẫy do kẻ thù đặt sẵn nên mới khiến ông nội bị thương, còn bản thân thì tàn phế suốt đời. Ông cụ vì thế mà nổi giận, quyết định tước quyền thừa kế và chọn người tài khác trong tộc.
Bằng chứng thuyết phục nhất cho lời đồn này là ông cụ vậy mà lại tìm một gia đình nhỏ bé để đính hôn cho Cố Tư Thần. So với khoảng cách thế lực giữa nhà họ Cố và nhà họ Vân, nhà họ Vân quả thực chỉ được coi là tiểu hộ. Nhưng không ai biết rằng, tất cả những lời đồn trên đều do chính Cố Tư Thần ra lệnh tung ra.
"Giờ đã có thể thu lưới chưa?" Ông cụ khẽ hỏi.
Cố Tư Thần lắc đầu: "Cố Hào chỉ là một con hề nhảy nhót, vẫn còn vài kẻ chưa lộ diện, không cần gấp."
Thấy anh đã có tính toán kỹ lưỡng, ông cụ hài lòng gật đầu. Trong những gia tộc hào môn, lợi ích lớn hơn tình thân là chuyện thường thấy. Nhưng như nhà họ Cố, vì quyền thừa kế mà dám cấu kết với đối thủ bên ngoài, âm mưu giết hại gia chủ và người thừa kế đương nhiệm thì không thể xem nhẹ. Cố Tư Thần muốn "dọn dẹp" lại nhà họ Cố nên mới cùng ông cụ diễn vở kịch này.
"Hôn sự với nhà họ Vân, ta nghe nói họ đổi thành một đứa con gái ở quê à?" Ông cụ hơi nhíu mày. Rõ ràng dù nằm viện, nhưng hành động của những nhân vật nhỏ như Vân Long Sơn cũng không thoát khỏi mạng lưới thông tin của ông.
"Nếu không phải vì không tra rõ được thân phận của ân nhân để báo đáp trực tiếp... không ngờ Vân Long Sơn đó lại thích tự làm khổ mình."
"Không sao đâu ạ." Cố Tư Thần không bận tâm. "Đổi người cũng tốt, người từ quê lên thì bối cảnh thân thế đều sạch sẽ."
Chuyện ông cụ bị phục kích là thật, nhưng đã được Cố Tư Thần cứu. Mà Cố Tư Thần kịp thời đến cứu người là vì nhận được một thông tin bí mật. Nhà họ Cố đã huy động rất nhiều tài lực kỹ thuật cũng không tìm thấy "vị ân nhân" gửi tin kia. Chỉ xác định được nguồn tin đến từ thị trấn Vân Thị.
Ân nhân không muốn tiết lộ danh tính, nhưng ông cụ từ kết quả điều tra đã phát hiện ra người duy nhất của tộc Vân Thị ở thành phố S là Vân Long Sơn. Vừa hay Vân Long Sơn có một cô con gái, điều tra sơ bộ thấy Vân Vi Vi dường như đáp ứng đủ các tiêu chuẩn của một tiểu thư khuê các. Lúc đó ông cụ nhất thời hứng chí nên mới định ra hôn sự này.
Cố Tư Thần bận việc khác nên biết chuyện sau đó cũng không nói gì, chỉ thuận tay tung tin mình bị tước quyền thừa kế và tàn tật. Cứ ngỡ Vân Long Sơn sẽ đề nghị hủy hôn, không ngờ ông ta không dám đắc tội nhà họ Cố, lại đưa tới một cô con gái giả.
"Khụ... Tư Thần này, khi đó hôn ước là do ông nhất thời bốc đồng, hay là thôi..." Ông cụ Cố nghi ngờ mình càng già càng lú lẫn, hình như lại gây thêm rắc rối cho cháu trai. Hiện tại ông rất muốn hủy hôn ước này, chỉ là nếu nhà họ Cố chủ động nhắc đến thì e là mất mặt, theo luật lệ giang hồ còn phải bồi tội với Vân Long Sơn.
Cố Tư Thần lắc đầu: "Đây là chuyện nhỏ, cháu sẽ tự thu xếp giải quyết."













