Cố Gia, Thân Phận Phu Nhân Không Giấu Được – Chương 1: Được nhận nuôi
Cố Gia, Thân Phận Phu Nhân Không Giấu Được
Một chiếc BMW dòng X đời mới sang trọng đậu bên lề đường cũ kỹ của một thị trấn nhỏ nghèo nàn.
Cô gái mặc chiếc quần jean đã giặt đến bạc màu, kéo theo một chiếc vali cũ, đứng trước cửa xe với gương mặt không chút cảm xúc.
Người đàn ông trung niên ngồi ở ghế lái chỉ liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu rồi cau mày, có vẻ như ông ta rất không hài lòng với bộ trang phục quá mức giản dị của cô.
"Lên xe đi."
Cô gái vẫn giữ vẻ mặt bình thản ấy. Cô không hề tỏ ra ngạc nhiên hay vinh dự khi được đi siêu xe, cũng chẳng hề bị thái độ lạnh lùng của người đàn ông làm cho khiếp sợ. Cô mở cửa xe, ngồi vào hàng ghế sau.
Cô gái sớm đã nhận ra ở ghế phụ phía trước cũng có một cô gái trạc tuổi mình. Khác hẳn với vẻ mộc mạc của cô, quần áo của cô gái ngồi phía trước hoa lệ đến mức cả thị trấn này chưa từng có ai mặc qua.
"Là cô ta." Vân Tịch thầm nghĩ. Cô từng thấy người này trên chương trình giải trí, đó là tiểu hoa mới nổi Vân Vy Vy, dạo gần đây đang có chút danh tiếng.
"Từ hôm nay trở đi, cô có thể tự xưng là con gái của Vân Long Sơn ta. Giờ ta đưa cô về thành phố S, ta sẽ sắp xếp người riêng dạy dỗ cô, để cô sớm trở thành một đại tiểu thư đạt chuẩn của nhà họ Vân."
"Ngoài ra giới thiệu một chút, đây là Vân Vy Vy, con gái ta, chắc cô cũng từng thấy trên mạng rồi nhỉ?"
Vân Long Sơn vừa dứt lời, cô gái ở ghế phụ liền phát ra một tràng cười lanh lảnh như tiếng chuông bạc. Dứt tiếng cười, Vân Vy Vy bỗng dùng tiếng Anh nói: "Ba, cô ta nghèo thế này, liệu có lên mạng xem show giải trí nổi không?"
Vân Long Sơn ngẩn ra một chút rồi gật đầu tán thưởng, cũng đáp lại bằng tiếng Anh: "Khả năng nói tiếng Anh của con tiến bộ nhiều đấy, còn về câu hỏi của con thì có hơi bất lịch sự nhé."
Vân Vy Vy nghe vậy lại khúc khích cười, vẫn dùng tiếng Anh trả lời: "Người ta chỉ vì sợ chị gái mới không vui nên mới cố ý dùng tiếng Anh hỏi ba mà!"
Vân Long Sơn bị con gái làm cho vui vẻ, liền buột miệng nói: "Tuy không thể xuất sắc được như con, nhưng dù sao cũng là họ hàng xa của nhà họ Vân ta. Nếu đào tạo thành một 'món hàng nhái' cao cấp, có thể thay con gả vào nhà họ Cố thì cũng tốt rồi."
"Hi hi hi, ba này, ba nói thế cũng bất lịch sự lắm đấy nhé."
Hai cha con đối thoại hoàn toàn bằng tiếng Anh vì đinh ninh rằng Vân Tịch ngồi ghế sau sẽ không hiểu gì. Bởi vì họ đã điều tra từ trước, thị trấn hẻo lánh này chỉ có đúng hai giáo viên tiếng Anh, mà cả hai đều chỉ tốt nghiệp trung cấp. Giáo viên đã vậy thì Vân Tịch – người chưa từng rời khỏi thị trấn – trình độ tiếng Anh làm sao mà giỏi được?
Chiếc xe sang khởi động, dần rời khỏi thị trấn. Trên đường đi, Vân Tịch lấy từ trong ba lô ra một chiếc máy tính xách tay trông rất cũ kỹ. Cô dường như không nghe thấy cuộc đối thoại của hai cha con kia, chỉ cúi đầu gõ bàn phím.
"Chị Vân Tịch, chị cũng có máy tính xách tay cơ à? Chị còn biết đánh máy nữa sao?"
Vân Vy Vy thấy Vân Tịch lấy máy tính ra thì lập tức lộ vẻ ngạc nhiên! Bởi theo cô ta biết, thị trấn này có hơn trăm hộ gia đình họ Vân, tuy đều có chút liên hệ họ hàng với ba cô ta nhưng đều là một đám nghèo khổ. Còn Vân Tịch mồ côi cha mẹ từ nhỏ, lăn lộn giữa hơn trăm hộ họ hàng đó mà lớn lên nhờ cơm của cả làng. Cô không bị chết đói lúc nhỏ, lại nghe nói còn học xong cấp ba đã là kỳ tích rồi. Loại người như Vân Tịch mà lại có máy tính xách tay sao?
"Dùng để chơi game thôi." Giọng Vân Tịch rất nhẹ.
Nghe câu trả lời, ánh mắt Vân Vy Vy hiện lên vẻ khinh miệt. Chơi game máy tính? Đúng là hoạt động giải trí rất phù hợp với tầng lớp bình dân.
Vân Vy Vy lại phát hiện vỏ chiếc máy tính kia cũ nát đến mức không phân biệt nổi là thương hiệu gì.
"Chị ơi, máy tính này chị mua bao nhiêu tiền thế?" Vân Vy Vy giả vờ tò mò hỏi.
"Không tốn tiền." Vân Tịch đáp: "Tôi làm thuê cho một cửa hàng kỹ thuật số trên trấn, ông chủ không trả nổi lương nên dùng linh kiện để gán nợ, tôi tự lắp ráp lấy."
Máy lắp ráp? Đây là loại sản phẩm điện tử rẻ tiền, kém sang đến mức nào chứ? Với kiến thức của Vân Vy Vy, cô ta lập tức khẳng định cái máy tính của Vân Tịch chẳng khác gì đống rác nhặt ra từ khu ổ chuột.
"Chị ơi, cái máy này hợp với chị lắm đấy." Vân Vy Vy cười duyên nói.













