Chưa Quen Đã Nghiện – Chương 1
Chưa Quen Đã Nghiện
Buổi sáng, một vệt nắng vàng rực rỡ từ bên ngoài cửa sổ sát đất hắt vào phòng.
Người bên cạnh vừa mới ngồi dậy thì Đường Tuyền đã tỉnh. Cô vốn ngủ nông, ban đêm ngay cả tiếng thở của Thẩm Tri Hành cũng có thể làm cô thức giấc. Quen biết Thẩm Tri Hành chưa đầy một tuần đã kết hôn chớp nhoáng, sự hiểu biết của cô về nửa kia gần như bằng không.
Cái gọi là cuộc sống sau hôn nhân này, cô thật sự không quen từ đầu đến chân.
"Anh làm em thức giấc à?"
Thẩm Tri Hành đang thay quần áo. Thân hình anh cao ráo, eo rộng hông hẹp, trên người hầu như không có một chút mỡ thừa, đường nét cơ bắp đẹp đẽ như một bức tượng điêu khắc bằng đá cẩm thạch, khiến người ta chỉ nhìn một cái là đã nhịn không được muốn sờ mó.
Ăn uống sắc dục, đều là bản năng.
Đường Tuyền "vâng" một tiếng, vờ như không thèm để ý mà nhanh mắt liếc nhanh qua chiếc quần lót đang bao trọn một cụm lớn của người đàn ông.
Oa……
Quả nhiên ngay cả khi không cương cứng, côn thịt của anh vẫn có kích thước cực kỳ đáng nể.
"Vẫn còn sớm, em ngủ thêm lát nữa đi."
Đường Tuyền mắt nhắm mắt mở, cô đúng là muốn ngủ tiếp, kết quả lại nhìn thấy ai kia rút từ trong ví ra một chiếc thẻ đen đưa tới trước mặt.
Cô lập tức trợn tròn mắt, hửm???
"Muốn mua gì thì cứ quẹt chiếc thẻ này. Tối nay anh có vài buổi tiệc xã giao, có thể sẽ về muộn một chút. Sinh nhật vui vẻ, Thẩm thái thái."
Đường Tuyền suýt thì sặc nước bọt, ngay cả sinh nhật cô mà anh cũng biết? Cô nhớ là mình chưa từng nói chuyện này với Thẩm Tri Hành cơ mà?
"Hôm đi đăng ký kết hôn, anh có nhìn thấy." Thẩm Tri Hành đoán được tâm tư của cô liền lên tiếng.
"À..." Đường Tuyền nhìn chiếc thẻ kia, nhận cũng không được, mà không nhận cũng không xong.
Nếu hớn hở nhận lấy, liệu Thẩm Tri Hành có nghĩ cô gả cho anh là vì tiền không nhỉ?
"Không thích sao?" Thẩm Tri Hành ngập ngừng hỏi.
"Em rất thích, làm Thẩm tiên sinh tốn kém rồi." Đường Tuyền mỉm cười nhận lấy, nhưng giọng điệu vẫn đầy khách sáo.
Thẩm Tri Hành nghe vậy thì khẽ nhíu mày, định nói gì đó nhưng lại thôi.
Họ đối với nhau đều chưa hiểu sâu sắc, mọi thứ vẫn cần phải thích nghi và hòa hợp thêm.
Thế nhưng……
Thẩm Tri Hành nghĩ thầm, trong mắt hiện lên nụ cười nhạt.
"Còn có chuyện gì nữa sao?"
Thẩm Tri Hành đột nhiên cúi người, anh giơ tay lên, nhẹ nhàng bóp lấy cằm Đường Tuyền, rồi bất thình lình hôn lên làn môi mềm mại của cô. Cô có chút không kịp trở tay, khẽ "ưm" một tiếng, lại vô tình để cho chiếc lưỡi linh hoạt và nóng ấm của anh thừa cơ cạy mở hàm răng chen vào. Một nụ hôn sâu nồng nàn và nóng bỏng, kỹ năng hôn của anh giống như tự học mà thành, câu lấy chiếc lưỡi nhỏ của cô, quấn quýt khuấy động, mút mát những dòng mật ngọt trong khoang miệng nhỏ nhắn. Động tác của anh dịu dàng, nhưng tư thế lại vô cùng mạnh mẽ.
Đường Tuyền từ đầu đến cuối chỉ có thể ngửa đầu phối hợp với nụ hôn của anh, cô bị hôn đến mức toàn thân tê dại, thậm chí có chút thiếu oxy, sắp thở không thông, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng lên.
Mãi đến khi cô phát ra vài tiếng rên rỉ như cầu xin tha thứ, Thẩm Tri Hành mới lưu luyến buông bờ môi thơm mềm của cô ra.
Thế nhưng……
Cơ thể của họ lại vô cùng hòa hợp.
Mỗi lần chạm vào cơ thể cô, đặc biệt là nơi tiểu huyệt mềm mại ẩm ướt ấy, đều khiến Thẩm Tri Hành nảy sinh ý nghĩ muốn lập tức thao chết cô cho rồi.













