Chủ tich, thế đã đủ chưa! – Chương 4: Chương 7-8: Chỉ muốn đổ lỗi cho cô ấy
Chủ tich, thế đã đủ chưa!
Sau một hồi trầm ngâm suy tính kỹ lưỡng, An Hiểu Noãn bước chầm chậm lại gần, nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh cô, nở một nụ cười thân thiện và mở lời chào hỏi: – Nhị muội.
An Tâm Tâm mỉm cười nhẹ đáp lại. Nhìn bề ngoài điềm đạm, hiền hòa của cô lúc này, thật khó lòng để ai có thể nhận ra những mưu mô, toan tính đang ngấm ngầm diễn ra đằng sau lớp vỏ bọc ấy.
– Thôi nào, Hiểu Noãn, để em nâng ly chúc mừng chị một ly nhé.
An Hiểu Noãn nhận lấy chiếc ly từ tay đối phương, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào cô, rồi cất lời: – Chị ơi, chúng ta bắt đầu thôi nào!
Cô nâng ly đưa lên môi, làm ra vẻ uống cạn, nhưng ánh mắt vẫn sắc bén quan sát An Tâm Tâm uống hết ly rượu của mình, dẫu cho bản thân cô ấy trước đó chưa hề chạm môi vào giọt rượu nào.
Thấy vậy, An Tâm Tâm liền chớp mắt, tỏ vẻ ngạc nhiên giả tạo: – Hiểu Noãn, sao em lại không uống rượu cùng chị?
An Hiểu Noãn chớp mắt, đáp ngay với vẻ mặt ngây ngô: – Chị yêu quý ơi, em đói bụng quá rồi. Để em ăn chút gì lót dạ trước rồi mới uống tiếp sau nhé.
Nói rồi, cô dứt khoát đặt ly rượu xuống bàn và quay người đi thẳng về phía quầy bày đồ ăn.
An Tâm Tâm thoáng chút ngượng ngùng, đành nhìn ly rượu của mình vừa được đặt xuống một cách hụt hẫng, rồi miễn cưỡng cười gượng nói: – Vậy... vậy em ăn gì đó trước đi nhé, kẻo để bụng đói uống rượu vào lại đau dạ dày đấy.
An Hiểu Noãn liên tục gật đầu đồng ý, đoạn cô bắt đầu cầm đũa ăn ngấu nghiến không ngừng nghỉ, dáng vẻ tự nhiên đến mức suồng sã khiến những người xung quanh phải trố mắt nhìn, chẳng màng đến hình tượng hay ánh nhìn của người khác.
Miệng Lâm Gia Dương giật giật vài nhịp vì cạn lời, anh cau mày nhắc nhở: – Tiểu Noãn, ăn từ tốn thôi nào, sao lại vội vàng thế.
Cô ngẩng đầu lên, gật đầu lia lịa rồi bất ngờ dùng đũa gắp một miếng bánh ngọt đưa thẳng đến trước môi anh, nũng nịu nói: – Mặt Trời Nóng Bỏng của em ơi, há miệng ra nào, ăn thử miếng này đi. Ngon tuyệt cú mèo luôn đấy nhé.
Nhìn thấy bộ dạng vô tích sự, ngốc nghếch đến mức khó tả này của cô, Lâm Gia Dương chỉ cảm thấy vô cùng chướng tai gai mắt, trong lòng tức giận đến mức chỉ muốn tìm ngay một mớ hỗn độn nào đó để đổ hết mọi tội lỗi lên đầu cô.
Thế nhưng ngặt một nỗi, xung quanh đây đang có rất nhiều người có mặt, anh ta hoàn toàn không thể trực tiếp từ chối hay nổi giận ngay giữa đám đông được. Hết cách, anh ta đành nén giận, mở hé miệng ra rồi mặc cho cô nhét phắt miếng thức ăn vào miệng mình một cách thô bạo.
Ăn uống xong xuôi, khi An Tâm Tâm còn chưa kịp mở lời để thực hiện bước tiếp theo của kế hoạch, An Hiểu Noãn đã nhanh nhảu cất giọng: – Em no căng bụng rồi, giờ phải lên lầu tìm phòng để nghỉ ngơi một lát đây.
Đôi mắt của An Tâm Tâm lập tức sáng rực lên đầy gian xảo. Cô ta vội vàng hưởng ứng: – Ôi, Tiểu Noãn, để chị đi cùng em lên trên đó nhé, dạo này em hayngớ ngẩn thế, nhỡ lại đi nhầm phòng thì sao.
An Hiểu Noãn chẳng mảy may từ chối, thản nhiên đáp: – Được rồi, nếu chị đã có lòng muốn đi cùng thì chúng ta cùng lên nhé.
Hai chị em bước sóng đôi vào trong thang máy, cùng nhau đi lên khu vực phòng nghỉ dưỡng ở tầng trên.
Vừa bước vào phòng khách, An Hiểu Noãn liền ngả lưng nằm phịch xuống chiếc giường lớn, nhắm nghiền hai mắt lại, rồi cố tình cất cao giọng nói với vẻ mệt mỏi: – Chị ơi, em nhắm mắt ngủ một giấc đây nhé. Người mệt mỏi rã rời hết cả rồi. Có gì thì lát nữa gọi em sau nhé.
An Tâm Tâm nở một nụ cười rạng rỡ như hoa đào chớm nở, trong lòng vô cùng đắc ý: – Được rồi, em cứ ngủ một giấc thật ngon đi nhé. Chị đi xuống lầu trước đây, không làm phiền giấc ngủ của em nữa.
Nói xong, cô ta bước ra khỏi cửa phòng, nhưng trước khi đi, cô ta còn cố tình để hé cửa chứ không đóng kín lại hoàn toàn.
Ngay khi tiếng bước chân của An Tâm Tâm vừa khuất dạng, An Hiểu Noãn lập tức bật dậy khỏi giường. Đôi mắt cô lúc này lạnh lùng như băng, sắc bén chằm chằm nhìn ra hướng cánh cửa đang hé mở. Không chần chừ thêm giây nào nữa, cô vội vã nhặt hai chiếc gối dài trên giường nhét vào trong chăn, khéo léo sắp xếp để tạo ra hình nhân giả vờ như đang có người say ngủ ngon lành ở bên dưới lớp chăn ấm áp.
Cô vừa định bước chân rời khỏi phòng thì cánh cửa bỗng bị đẩy mạnh ra từ bên ngoài.
Cố Trường Thanh dựa người vào khung cửa, ánh mắt thâm trầm nhìn cô hỏi: – Đang định đi đâu thế hả?
Cô quay đầu lại, nhún vai đáp gọn lỏn: – Ra ngoài đi dạo một vòng cho khuây khỏa thôi.
Anh khẽ nhướn mày, liếc mắt nhìn xuống chiếc giường đang phồng lên một cách đáng ngờ, khóe môi thoáng hiện lên một nụ cười nửa miệng đầy ẩn ý rồi nhanh chóng biến mất: – Tôi chân thành khuyên cô tốt nhất là đừng có bước chân ra ngoài lúc này, vì e rằng vị tỷ tỷ tốt bụng của cô sắp quay lại đây rồi đấy.
Quả nhiên, ngay khi lời cảnh báo của anh vừa dứt, một loạt tiếng bước chân dè dặt nhưng dồn dập thực sự vang lên dọc theo hành lang bên ngoài, âm thanh ấy mỗi lúc một tiến lại gần căn phòng hơn.
An Hiểu Noãn giật mình, vội vã quay người tính chạy trốn, nhưng không còn kịp để đi xa nữa. Cô nhanh tay kéo xốc Cố Trường Thanh cùng lùi bước vào ngay căn phòng tắm cạnh đó, và vừa lúc hai bóng người vừa khuất vào trong thì cánh cửa phòng ngủ bên ngoài đã bị đẩy mở.
An Tâm Tâm cẩn thận không bước hẳn vào trong phòng, cô ta chỉ rướn cổ, thò đầu vào ngó nghiêng để quan sát tình hình bên trong.
Xác định "con mồi" vẫn đang nằm ngủ say sưa trên giường, trên môi An Tâm Tâm nở một nụ cười mãn nguyện đầy độc ác, cô ta quay người rời đi, khép hờ cửa lại.
Ngay sau đó, một tiếng bước chân nặng nề, dồn dập khác vang lên rõ mồn một ngoài hành lang—và âm thanh bước chân này tuyệt đối không phải là của An Tâm Tâm.
An Hiểu Noãn nín thở đứng trong phòng tắm, lặng lẽ cúi xuống nhặt một dụng cụ vệ sinh bằng nhựa cứng ở góc phòng lên rồi kiên quyết giơ cao thủ sẵn.
– Hả? Sao quỷ thần biến đi đâu mất tiêu rồi thế này?
Giọng nói cợt nhả, quen thuộc vang lên. Đó chính là Thanh Tường—cháu trai cưng của mẹ Lâm. An Hiểu Noãn đương nhiên biết rõ kẻ này là ai, một tên tiểu nhân hèn hạ chuyên hùa theo người khác để làm chuyện xấu.
An Hiểu Noãn khẽ vặn mở vòi nước trong phòng tắm, tiếng nước chảy róc rách cố tình tạo ra âm thanh át đi những tiếng động nhỏ bên ngoài. Quả nhiên, Thanh Tường với cái bụng phệ lắc lư, vừa đi vừa nhón chân bước từng bước rón rén tiến thẳng về phía cửa phòng tắm.
Ngay khoảnh khắc hắn vừa thò đầu đẩy cửa bước vào, An Hiểu Noãn không chút do dự, vung tay úp chặt dụng cụ vệ sinh lên miệng hắn để bịt kín tiếng kêu, đồng thời dùng một cú đá hiểm hóc hạ gục hắn ngã khuỵu xuống sàn. Chưa dừng lại ở đó, cô nhanh như cắt dùng một sợi dây thừng giấu sẵn trói chặt hai tay hai chân hắn lại, giật phăng dụng cụ ra khỏi miệng rồi nhanh chóng nhét một bùi giẻ bẩn vào miệng hắn để chặn đứng mọi âm thanh la hét.
Cuối cùng, với sự trợ giúp thầm lặng của Cố Trường Thanh đứng bên cạnh quan sát từ đầu đến cuối, hai người cùng nhau khiêng tên Thanh Tường đang giãy giụa bất lực lên giường, trói chặt các chi của hắn vào các thành giường, kéo chăn trùm kín mít người lại, rồi cô mới thở hắt ra một hơi dài để kìm nén sự căng thẳng.
Vỗ vỗ hai tay vào nhau cho sạch bụi, cô ngẩng đầu lên thì bắt gặp ánh mắt sâu thẳm của Cố Trường Thanh đang đứng đó, chăm chú quan sát từng cử chỉ của mình từ nãy đến giờ.
Đột nhiên nhớ lại những ký ức mập mờ, ngại ngùng từng xảy ra trong phòng tắm ở tầng dưới trước đó, khuôn mặt trắng nõn của An Hiểu Noãn bỗng chốc đỏ bừng lên như gấc chín. Cô ngượng ngùng quay phắt người lại, bước nhanh như chạy ra khỏi phòng.
Cố Trường Thanh nhìn theo bóng lưng vội vã của cô, khóe môi khẽ cong lên một đường cong dịu dàng, rồi anh thong thả bước chân chậm rãi đi theo phía sau cô.
Trở lại không gian nhộn nhịp của buổi tiệc phía dưới, bầu không khí lúc này vẫn đang diễn ra vô cùng náo nhiệt và sôi động, nhưng không một ai hay biết rằng ở khu vực phòng nghỉ trên lầu vừa xảy ra một màn "đánh tráo và trừng trị" ngoạn mục đến nhường nào.
An Tâm Tâm lúc này đã quay trở lại sảnh tiệc, trên môi vẫn giữ nguyên nụ cười dịu dàng, ngoan hiền giả tạo thường ngày. Cô ta đi đến bên cạnh mẹ Lâm, nhỏ giọng thì thầm vài câu với vẻ mặt đầy dụng ý, ánh mắt thi thoảng lại liếc nhanh về phía cầu thang như đang ngóng chờ một vở kịch hay chuẩn bị hạ màn. Mẹ Lâm nghe xong liền nhíu mày, sắc mặt biến đổi liên tục, cuối cùng gật đầu ra hiệu cho vài người hầu và khách khứa cùng đi lên lầu để kiểm tra tình hình.
– Ô kìa, hình như trên lầu có chuyện gì mà náo động thế nhỉ? – Một vị phu nhân khách mời tò mò lên tiếng hỏi.
An Tâm Tâm ra vẻ lo lắng, vội vàng giải thích với giọng điệu đầy vẻ ngây thơ vô tội: – Dạ, cháu cũng không rõ lắm ạ. Chỉ là vừa nãy cháu thấy chị Hiểu Noãn bảo mệt và lên lầu nghỉ ngơi trước, nhưng ngài Thanh Tường hình như cũng đi lên khu vực đó từ lâu mà mãi không thấy xuống. Cháu chỉ sợ nhỡ có chuyện gì hiểu lầm thì không hay cho danh tiếng của gia đình thôi ạ.
Câu nói lửng lơ nhưng đầy tính định hướng của An Tâm Tâm lập tức khơi gợi trí tò mò và sự nghi ngờ của tất cả những vị khách đang có mặt ở sảnh tiệc. Ai nấy đều bắt đầu xì xào bàn tán, ánh mắt nhìn về phía cầu thang mang đầy vẻ châm chọc, chờ xem An Hiểu Noãn sẽ mất mặt ra sao.
Lâm Gia Dương đứng bên cạnh, sắc mặt tối sầm lại như đít nồi. Hắn ta nghiến răng ken két, trong lòng dâng lên một ngọn lửa ghen tuông và tức giận tột độ. Hắn vốn dĩ đã vô cùng chán ghét An Hiểu Noãn, nay nếu cô lại dám làm ra chuyện đồi bại gì đó mờ ám với người khác ngay trong bữa tiệc này, hắn chắc chắn sẽ không bao giờ dung tha cho cô ta nữa.
– Đi lên xem rốt cuộc là có chuyện gì! – Lâm Gia Dương lạnh lùng thốt lên, sải những bước chân dài đầy phẫn nộ đi đầu dẫn đoàn người hướng thẳng lên lầu hai.
An Tâm Tâm lủi thủi đi theo phía sau, trong lòng đang vô cùng đắc ý, thầm tính toán rằng lần này An Hiểu Noãn có cãi bằng đằng trời cũng không thể rửa sạch được ô nhục, chắc chắn sẽ bị đuổi cổ ra khỏi nhà họ Lâm trong sự ghẻ lạnh của tất cả mọi người.
Đoàn người rầm rộ kéo đến trước cửa căn phòng mà An Hiểu Noãn vừa sử dụng lúc nãy. Cánh cửa lúc này đang khép hờ, bên trong hoàn toàn tĩnh lặng, không một tiếng động.
Mẹ Lâm tức giận bước lên trước, giơ tay đẩy mạnh cánh cửa bật tung ra, lớn tiếng quát: – An Hiểu Noãn, cô đang làm cái trò mèo gì ở trong này hả? Mau cút ra đây cho tôi!
Thế nhưng, cảnh tượng đập vào mắt đám đông lại hoàn toàn trái ngược với những gì mà An Tâm Tâm và mẹ Lâm vẫn hằng tưởng tượng.
Bên trong phòng, chiếc giường lớn đang được đắp chăn ngay ngắn. Nghe tiếng động lớn, khối chăn động đậy vài cái, rồi một thân hình nặng nề bắt đầu cựa quậy.
– Ưm... ưm... hừm... – Tiếng kêu ú ớ phát ra từ dưới lớp chăn dày kèm theo mùi khó chịu của chiếc giẻ lau miệng bị nhét chặt.
Lâm Gia Dương cau mày bước nhanh tới, giật phăng tấm chăn che kín mặt người đang nằm trên giường ra.
Khoảnh khắc lớp chăn được kéo xuống, toàn bộ đám đông có mặt tại đó đều há hốc miệng, trố mắt kinh ngạc đến mức rơi cả cằm xuống đất. Người đang bị trói giò trói cẳng, miệng nhét giẻ bẩn nằm lăn lóc trên giường không phải là An Hiểu Noãn như bọn họ đã chắc mẩm từ trước, mà chính là Thanh Tường—cháu trai cưng của mẹ Lâm, người lẽ ra phải đang ở dưới sảnh tiệc hoặc đâu đó ngoài kia!
– Trời đất ơi! Thanh Tường?! Sao lại là cháu thế này?! – Mẹ Lâm kinh hãi thét lên một tiếng lanh lảnh, vội vàng lao tới luống cuống gỡ miếng giẻ bẩn và cởi dây thừng trói trên người hắn ra.
Thanh Tường vừa được tháo gỡ dây trói và lấy giẻ ra khỏi miệng liền thở hồng hộc như trâu hầm, nước mắt nước mũi dàn dụa, mặt cắt không còn một giọt máu vì vừa sợ hãi vừa tức giận. Hắn ta ôm lấy cơ thể đau nhức, lắp bắp không thành tiếng: – Cứu... cứu tôi với... Ả... ả đàn bà điên đó... cô ta ra tay độc ác quá...
An Tâm Tâm đứng ở phía sau, tròng mắt trợn tròn lên vì sốc nặng. Cô ta hoàn toàn chết lặng, đầu óc trống rỗng không tài nào hiểu nổi tại sao kịch bản lại hoàn toàn đảo lộn thế này. Rõ ràng người phải nằm đây thân bại danh liệt đáng lẽ ra phải là An Hiểu Noãn cơ mà? Tại sao người bị trói lại biến thành Thanh Tường rồi?
Đúng lúc đó, từ phía sau đám đông, một giọng nói trầm ấm, điềm tĩnh nhưng mang theo uy áp lạnh lùng vang lên: – Các người kéo nhau đến phòng của vị khách nữ đông thế này để làm gì vậy? Định làm loạn trật tự nhà họ Lâm sao?
Đó chính là Cố Trường Thanh. Anh thong thả bước qua đám đông đang đứng ngẩn ngơ, ánh mắt sắc bén như dao cạo quét qua một lượt những khuôn mặt đang biến sắc, cuối cùng dừng lại ở An Tâm Tâm với một nụ cười nhạt đầy vẻ mỉa mai.
An Hiểu Noãn lúc này cũng từ từ bước ra từ góc khuất hành lang, trên tay cầm một chiếc khăn nhỏ lau nhẹ ngón tay, vẻ mặt tỏ rõ sự vô tội và ngơ ngác, cô chớp mắt hỏi: – Ôi chao, đây là có chuyện gì thế ạ? Mọi người kéo nhau vào phòng nghỉ của em đông thế này làm gì thế? Chẳng lẽ thời buổi này nhà họ Lâm lại có sở thích tụ tập tham quan người khác ngủ à?
Nhìn thấy An Hiểu Noãn vẫn nguyên vẹn, quần áo chỉnh tề, thần thái thản nhiên không có lấy một vết xước, Lâm Gia Dương tức đến mức lồng ngực phập phồng dữ dội. Hắn ta trừng mắt nhìn cô, nghiến răng ken két gầm lên: – An Hiểu Noãn! Có phải cô đã làm chuyện này không? Rốt cuộc cô đã giở trò quỷ gì với em họ tôi hả?
An Hiểu Noãn lập tức bày ra vẻ mặt bịa đặt oan ức, bĩu môi đáp lại với giọng điệu vô cùng tổn thương: – Này, Lâm Gia Dương, anh đừng có mà ngậm máu phun người nhé! Em vừa mới ở trong phòng đánh một giấc ngon lành dậy, còn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra thì anh đã dẫn một đám người xông vào đây mắng mỏ em rồi. Anh xem, em yếu đuối thế này, đến con gà còn không dám cắt tiết, sao mà trói nổi một người đàn ông to lớn lực lưỡng như anh Thanh Tường cơ chứ? Anh muốn đổ oan cho em thì cũng phải tìm lý do nào hợp lý một chút chứ!
– Đúng thế đấy! Cậu Lâm nói năng phải suy nghĩ cẩn thận chứ, tiểu thư An đây từ nãy đến giờ vẫn ở khu vực này, mọi người đều thấy rõ, sao có chuyện cô ấy làm ra hành động bạo lực như vậy được? – Một vị khách đứng gần đó bắt đầu lên tiếng bênh vực khi thấy bộ dạng yếu đuối, đáng thương giả tạo của An Hiểu Noãn.
Thanh Tường lúc này đã được dìu đứng dậy, hắn ta ôm cái bụng vẫn còn đau nhức, chỉ tay thẳng mặt An Hiểu Noãn, tức đến mức hộc máu mồm, quát lớn: – Là cô ta! Chính là ả đàn bà điên này đã đánh lén tôi! Vừa nãy rõ ràng cô ta...
– Cháu nói cái gì hả? – Mẹ Lâm trừng mắt ngắt lời cháu trai mình với vẻ mặt vô cùng khó coi, bà ta cảm thấy vô cùng mất mặt trước bao nhiêu khách khứa khi thấy đứa cháu quý tử của mình bị một người phụ nữ đánh tơi bời rồi còn lớn tiếng ăn vạ ở đây. Bà ta lạnh lùng quát mắng Thanh Tường: – Cháu uống say quá nên sinh ra hoang tưởng rồi đấy à? Tiểu Noãn yếu đuối thế này làm sao mà đánh đập cháu được? Cháu còn không mau ngậm miệng lại, đừng có ở đây mà bôi nhọ danh dự người khác nữa!
Thanh Tường há hốc mồm, ngơ ngác nhìn dì ruột của mình. Hắn ta vốn muốn tố cáo tội ác của An Hiểu Noãn, nhưng ngặt một nỗi, hắn thực chất lén lút lẻn lên đây với ý đồ gì thì chỉ có bản thân hắn và An Tâm Tâm là ngầm hiểu với nhau. Nếu bây giờ làm lớn chuyện tra cứu camera hay nguyên nhân sâu xa vì sao hắn lại có mặt trong phòng của An Hiểu Noãn lúc cô đang "nghỉ ngơi", bản thân hắn mới là kẻ mất mặt và chịu tội đầu tiên!
Nghĩ đến đây, Thanh Tường đành nuốt cục tức nghẹn ứ ở cổ họng xuống, mặt mày xanh lét cúi đầu gấm nhấm sự nhục nhã.
An Tâm Tâm đứng bên cạnh, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến mức rớm máu. Kế hoạch hoàn hảo mà cô ta dày công sắp xếp từ đầu đến cuối, vậy mà cuối cùng lại biến thành một trò hề nhảm nhí, không những không hại được An Hiểu Noãn, mà còn khiến phe mình chịu một vố đau đớn, mất mặt trước toàn thể gia tộc.
An Hiểu Noãn liếc nhìn biểu cảm méo mó, tối sầm như đít nồi của An Tâm Tâm và Lâm Gia Dương, trong lòng không khỏi cười thầm hả hê. Cô nhẹ nhàng bước đến bên cạnh Cố Trường Thanh, nhỏ giọng thì thầm: – Đi thôi, ở đây không khí ngột ngạt quá, chẳng có gì thú vị nữa cả.
Cố Trường Thanh khẽ gật đầu, ánh mắt thâm thúy liếc nhìn An Tâm Tâm lần cuối rồi thản nhiên quay người bước đi cùng cô, để lại sau lưng một đám người nhà họ Lâm đang đứng chết trân trong bầu không khí ngượng ngùng và bẽ bàng đến cực điểm.
Qua sự việc lần này, An Tâm Tâm chẳng những không đạt được mục đích đổ lỗi hay hãm hại An Hiểu Noãn, mà ngược lại còn tự đá vào chân mình, khiến sự cảnh giác và lạnh nhạt của Cố Trường Thanh cùng những người xung quanh đối với cô ta càng ngày càng lớn hơn. Trò chơi này, rõ ràng cô ta đã thua một ván đau đớn, và mọi chuyện chỉ mới bắt đầu mà thôi.
Bước ra khỏi cánh cửa khách sạn hoa lệ, An Hiểu Noãn quay đầu lại định tìm kiếm hình bóng quen thuộc, nhưng ngước nhìn hoài cũng chẳng thấy Cố Trường Thanh đâu nữa. Anh đã sớm rời đi bằng chiếc xe sang trọng của mình và phóng vút đi mất.
Không lâu sau, chiếc xe cũng đưa cô về đến trước cửa ngôi nhà họ An.
Bên trong căn nhà lúc này bao trùm một không gian tĩnh lặng đến lạ thường. Người anh cả An Thế Siêu không có nhà, phòng khách chỉ có cha dượng và mẹ đang ngồi đó với sắc mặt có chút trầm ngâm.
Cô rón rén bước vào phòng khách, khẽ khàng kéo ghế ngồi xuống bên cạnh mẹ An, cất giọng dịu dàng: – Mẹ ơi, con đã về rồi đây ạ.
Bà An liếc nhìn cô một cái với ánh mắt khó tả, rồi lạnh lùng hỏi: – Sao con lại tự mình về một mình thế này? Tại sao không về cùng với chị gái hả?
An Hiểu Noãn khẽ lắc đầu, mím chặt môi, hoàn toàn không muốn mở lời giải thích hay nhắc đến những chuyện bực bội vừa xảy ra ở bữa tiệc.
Nhận ra bộ dạng uể oải, mỏi mệt đến tội nghiệp của con gái út, mẹ Tống—vốn là người nhạy cảm—liền nhỏ giọng gặng hỏi: – Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì ở ngoài kia vậy hả con?
Nghe mẹ hỏi đến câu này, cảm giác ấm ức tích tụ từ nãy đến giờ bỗng chốc dâng trào lên cổ họng. An Hiểu Noãn ngước đôi mắt **** lanh nhìn thẳng vào mẹ, nghẹn ngào thốt lên: – Mẹ ơi... thật sự không còn cách nào khác để hủy bỏ hôn ước giữa con và Lâm Gia Dương nữa sao hả mẹ?
Đây đã là lần thứ hai trong quãng thời gian gần đây cô dám đem chuyện này ra để thương lượng với mẹ. Cô nhớ rất rõ, vào lần cuối cùng cô vô tình nhắc đến chủ đề cấm kỵ này, bà An đã nổi giận đùng đùng và mắng mỏ cô một trận tơi bời.
Quả nhiên, vừa nghe xong câu nói đó, nét mặt của bà An ngay lập tức trở nên vô cùng nghiêm trọng, cứng đờ lại. Bà trừng mắt nhìn cô, giọng điệu kiên quyết: – Tiểu Noãn, mẹ đã cảnh cáo con bao nhiêu lần rồi, đừng bao giờ mở miệng ra nhắc đến chuyện hủy hôn này nữa!
An Hiểu Noãn cắn môi, trong lòng vô cùng cay đắng. Cô thừa hiểu rằng đối với mẹ mình, việc ép duyên này không chỉ đơn thuần là giữ gìn thể diện hay danh dự của một người mẹ.
– Nhưng... mẹ ơi, mẹ của Lâm Gia Dương vốn dĩ từ trước đến nay có bao giờ ưa gì con đâu chứ.
– Chỉ cần cậu thiếu gia nhà họ Lâm là Lâm Gia Dương đối xử tốt với con là quá đủ rồi! Mẹ con mình ở cái nhà này còn phải nhìn sắc mặt người ta, con đừng có mà đòi hỏi quá cao nữa.
– Thế nhưng mà—————
– Đủ rồi! – Bà An lạnh lùng cắt ngang, rõ ràng là chẳng muốn tốn thêm một lời nào để thảo luận về chủ đề này nữa. – Cuộc hôn nhân này đã được định đoạt từ lâu rồi, ván đã đóng thuyền. Con có ngồi đây đôi co hay nói thêm bao nhiêu đi chăng nữa cũng chẳng còn ý nghĩa gì sất. Bây giờ điều duy nhất con cần làm là ngoan ngoãn thu mình lại, tập trung chờ đợi đến ngày chị gái con được gả đi làm cô dâu hào môn xinh đẹp đi!
Nói xong, bà An hậm hực quay mặt đi chỗ khác.
An Hiểu Noãn mím môi, chậm chạp đứng dậy khỏi ghế rồi lủi thủi bước từng bước nặng nề lên lầu. Cô thực sự không tài nào hiểu nổi trong đầu mẹ mình đang suy nghĩ cái gì. Tại sao ngay từ phút ban đầu, mẹ lại ép buộc cô vào vũng lầy này một cách tuyệt tình đến thế, không hề chừa lại cho cô một chút đường lui hay khoảng trống nào để thương lượng, và hoàn toàn phớt lờ mọi cảm xúc cũng như suy nghĩ của đứa con gái út là cô?
Đứng lủi thủi một mình trong căn phòng tối, cô nhớ lại từng chi tiết rợn người diễn ra trong buổi tiệc tối nay và cảm thấy cõi lòng mình bị tổn thương sâu sắc.
Tại sao... tại sao người chị thứ hai An Tâm Tâm lại luôn tìm mọi cách để hãm hại và đối xử với cô cay độc như vậy?
Chính xác thì bản thân cô đã làm gì sai để khiến cô ta căm ghét đến tận xương tủy như thế?
Chẳng lẽ... chỉ bởi vì cô không phải là em ruột do cùng một tay mẹ sinh ra hay sao?
Nghĩ ngợi vẩn vơ một hồi, cô quyết định không tự hành hạ bản thân nữa. Cô cúi xuống cởi đôi giày cao gót vướng víu, trèo lên giường, kéo tấm chăn ấm áp trùm kín người lại rồi nhắm mắt chìm sâu vào giấc ngủ mệt mỏi.
Chẳng biết đã qua bao lâu, khi cô đang ngủ say sưa trong cơn mộng mị, cửa phòng bỗng bị đẩy mạnh ra. Cô hầu gái hớt hải chạy vào, thở hồng hộc gọi lớn: – Tiểu thư! Cô ơi, xin hãy mau chóng xuống nhà dưới ngay đi ạ! Bà chủ vừa sai em lên đây gọi cô gấp xuống... dưới đó đang có chuyện cực kỳ lớn xảy ra rồi!
An Hiểu Noãn giật mình bừng tỉnh giấc, cô chống tay ngồi dậy, ngái ngủ hỏi: – Gì cơ? Xảy ra chuyện gì mà phải hốt hoảng thế?
Chị hầu gái ấp úng, ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng vào cô: – C... chuyện này... em cũng không biết phải nói thế nào cho phải. Cô cứ xuống dưới tự mình nhìn thấy rồi sẽ rõ ngay thôi ạ!
Thấy biểu hiện mờ ám và sợ hãi của người hầu, An Hiểu Noãn linh cảm thấy có điềm chẳng lành. Cô vội vàng khoác vội chiếc áo khoác dày bên ngoài bộ đồ ngủ rồi lật đật bước chân xuống lầu.
Khi đồng hồ vừa điểm gần mười giờ tối, phòng khách của biệt thự nhà họ An lúc này đang sáng trưng ánh đèn và chật ních những người. Thế nhưng, bầu không khí bao trùm lại căng thẳng, ngột ngạt đến mức nghẹt thở.
Ngồi ngay giữa phòng khách là An Tâm Tâm. Trông cô ta lúc này thật vô cùng thảm hại và nhếch nhác: tóc tai bù xù, quần áo xộc xệch, lớp trang điểm nhòe nhoét vì nước mắt.
Cô ta cứ ôm mặt ngồi bệt ngay dưới sàn nhà lạnh ngắt, khóc lóc tỉ tê, gào thét thảm thiết đến xé lòng.
An Hiểu Noãn bước xuống chân cầu thang, ngẩn người đứng hình tại chỗ khi chứng kiến cảnh tượng này. Rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì mà khiến cô ta trông giống như vừa trải qua một kiếp nạn kinh hoàng thế kia?
– An Hiểu Noãn! Con còn có mặt mũi mà bước xuống đây để nhìn mặt chị con nữa cơ à?!
Giọng nói sắc lạnh, chứa đầy sự phẫn nộ tột cùng của bà An bỗng vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
An Hiểu Noãn giật mình thon thót, ngơ ngác chớp mắt nhìn mẹ mình, ngập ngừng hỏi: – Mẹ... mẹ đang nói gì thế ạ? Con vừa ở trên phòng ngủ xuống, con có làm gì đâu mà mẹ lại mắng con như vậy?
Bà An tức đến mức toàn thân run lẩy bẩy, lồng ngực phập phồng dữ dội. Bà bước sầm tới trước mặt cô, không mảy may suy nghĩ, vung tay giáng thẳng một cái tát trời giáng vào mặt cô.
Chát!
Một tiếng động vang dội đanh gọn vang lên giữa không gian tĩnh mịch của phòng khách. Lực đánh quá mạnh khiến mặt An Hiểu Noãn lệch hẳn sang một bên, gò má trắng ngần lập tức hằn lên năm dấu tay đỏ rực rát bỏng.
Một cảm giác tê tái, đau đớn bùng nổ trong tai cô. An Hiểu Noãn sững sờ đưa tay ôm lấy bên má đang đau buốt, đôi mắt ngấn nước ngước lên trân trân nhìn người mẹ sinh ra mình, giọng nghẹn ngào run rẩy: – Mẹ... Mẹ muốn đánh con thì ít ra cũng phải nói cho con biết lý do chứ! Con vừa mới ngủ dậy, từ nãy đến giờ hoàn toàn ở trong phòng, con thậm chí còn chẳng biết đã xảy ra chuyện gì mà mẹ lại ra tay đánh con đau đến thế này? Con đã làm sai cái gì cơ chứ?!
– Mày còn dám già mồm cãi chày cãi cối ở đây à?! – Bà An gầm lên giận dữ, chỉ tay thẳng mặt cô mà mắng nhiếc không tiếc lời. – Để tao hỏi mày, tại sao mày lại dám nhẫn tâm hạ dược, chuốc thuốc mê chị thứ hai của mày hả đồ con hoang vô ơn bội nghĩa kia!
An Hiểu Noãn nghe xong thì ngây người ra như bị sét đánh ngang tai. Cô quay phắt đầu sang nhìn An Tâm Tâm đang ngồi khóc lóc dưới đất, lập tức phủ nhận: – Hạ dược chị ấy á? Mẹ đang nói nhảm cái gì thế hả! Con tuyệt đối không hề làm chuyện thất đức đó!
Đúng lúc đó, An Tâm Tâm từ từ ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng, cô ta tỏ ra vô cùng cao thượng và bao dung khi kéo nhẹ vạt áo bà An, nức nở nói: – Dì ơi... dì đừng trách Hiểu Noãn nữa mà... Chắc là lúc nãy ở bữa tiệc con bé chỉ nhất thời nổi hứng nghịch dại hoặc hiểu lầm gì đó thôi chứ nó không cố ý đâu. Con thực sự không hề trách em ấy một chút nào cả, dẫu sao tụi con cũng là chị em một nhà mà...
Nghe những lời nói ra vẻ thánh thiện, hiền lành của An Tâm Tâm, trong khi bản thân mình thì mang tiếng ác, ngọn lửa uất ức trong lòng An Hiểu Noãn bỗng bùng cháy dữ dội. Cô trừng mắt nhìn vở kịch rẻ tiền của cô ta.
Không thèm cho An Hiểu Noãn có cơ hội mở miệng giải thích hay thanh minh thêm nửa lời, bà An đã vội vàng quay sang ôm lấy An Tâm Tâm, dịu dàng dỗ dành với vẻ mặt xót xa: – Con bé ngốc này, sao mà mày ngốc nghếch và hiền lành quá vậy hả! Bị người ta hãm hại ra nông nỗi này mà vẫn còn mở miệng bênh vực nó được cơ à? Thôi, nín khóc đi con, để dì bảo chị dâu xuống bếp nấu ngay cho con một bát canh gà tẩm bổ để lấy lại tinh thần nhé. Đừng có học theo cái thói lươn lẹo, tâm địa độc ác chẳng hiểu chuyện đời như con Hiểu Noãn nhà tôi!
An Tâm Tâm lau dòng nước mắt giả tạo trên má, sụt sùi gật đầu: – Vâng... con không khóc nữa đâu ạ. Dì đừng lo cho con nhé...
Bà An dịu dàng đỡ An Tâm Tâm đứng dậy, cất giọng ân cần: – Nào, đi theo dì lên lầu trên, dì có chuyện muốn nói riêng và an ủi cháu.
Để mặc cho An Hiểu Noãn đứng chôn chân trơ trọi một mình giữa phòng khách lạnh lẽo, cha dượng của cô lúc này mới nãy giờ im lặng lên tiếng. Ông ta thở dài một hơi thật dài, tỏ vẻ chán nản rồi cũng lầm lũi quay người bước theo sau hai người họ lên lầu.
Ngay lúc đó, An Thế Xảo—người anh trai cùng cha khác mẹ với cô từ trên lầu chậm rãi bước xuống. Cậu ta khoanh tròn hai tay trước ngực, đứng ở bậc cầu thang cao nhìn xuống An Hiểu Noãn bằng nửa con mắt, khóe môi nhếch lên một nụ cười khinh bỉ đầy mỉa mai: – Chậc chậc, tuổi thì chẳng lớn là bao, thế mà cái thói lẳng lơ, mưu mô thủ đoạn thì đúng là chẳng thua kém ai cả nhỉ. Hết gây náo loạn ở tiệc nhà họ Lâm bây giờ lại về nhà quậy phá gia đình, em giỏi thật đấy Tiểu Noãn ạ.
Cảm giác bị oan ức, bị cả gia đình vu khống và đối xử bất công như một kẻ ngoài thấu tận xương tủy khiến đầu óc An Hiểu Noãn lúc này như muốn nổ tung ra từng mảnh. Đã chán ngấy cái bầu không khí độc hại này đến tận cổ, việc nghe thêm những lời châm chọc cay nghiệt từ người anh trai càng khiến dây thần kinh lý trí của cô đứt phựt. Cô ngẩng phắt đầu lên, trừng mắt nhìn thẳng vào mặt cậu ta và lạnh lùng phang lại: – Trò mánh khóe của tôi á? Làm sao mà tôi có thể dám múa rìu qua mắt thợ, cạnh tranh nổi với những trò mèo mửa của anh trai quý hóa đây chứ! Mánh khóe bỉ ổi và thói trăng hoa của anh cả thừa sức để khiến mấy ả đàn bà bên ngoài mê mẩn đến mức dính chặt lấy không muốn bước chân rời đi cơ mà, cần gì phải học hỏi tôi!
– Mày...! – An Thế Xảo bị cô chọc trúng chỗ ngứa và vạch trần thói xấu trước mặt mọi người, mặt mũi tức thì tái mét, giận tím mặt không nói nên lời.
An Hiểu Noãn chẳng buồn đôi co thêm với cậu ta nửa câu. Cô hít một hơi thật sâu để nén giận, quay lưng bước thẳng về phòng của mình, đập cửa đóng rầm lại, quyết định giam mình trong không gian riêng tư để cắt đứt mọi thứ nhảm nhí xung quanh.













