Chọc Trúng Cô Ấy Điên Rồi À Cô Chủ Giả Là Diêm Vương Sống – Chương 20: Thế nào gọi là sự thiên vị thật sự?
Chọc Trúng Cô Ấy Điên Rồi À Cô Chủ Giả Là Diêm Vương Sống
Trong nhà truyền ra giọng nói của Vân Hi: "Vào đi mẹ."
Kiều Nhược Nám hớn hở đi vào.
Nhan Ôn Uyển đứng ngoài cửa, cửa phòng đóng lại, đến một cái ngoái đầu nhìn cô ta Kiều Nhược Nám cũng không có.
Cho dù cách một cánh cửa cũng có thể nghe thấy tiếng cười nói vui vẻ của Kiều Nhược Nám truyền ra từ trong phòng.
Nhan Ôn Uyển đập mạnh nắm đấm, siết chặt chiếc hộp trang sức bị Vân Hi trả lại, tức đến mức răng sắp cắn nát.
Còn nói cái gì mà bát nước đổ đi!
Còn nói cho dù Vân Hi có về thì họ cũng sẽ đối xử bình đẳng.
Toàn là dối trá!
Mẹ rõ ràng là hoàn toàn đứng về phía Vân Hi rồi!
Cứ chờ đấy!
Chờ các anh trai trở về, cô ta sẽ cho Vân Hi chứng kiến thế nào gọi là sự thiên vị thật sự!
Buổi tối, Vân Hi lại ở trên bàn ăn cảm nhận được tình yêu thương sâu sắc đến từ ông nội, bố và mẹ.
Cũng may là Vân Hi ăn được.
Nếu không thì người bình thường thật sự không chịu nổi tình yêu thương này.
Ăn no uống đủ xong.
Vân Hi lại ở phòng khách cùng ông nội Nhan và bố mẹ, nghe họ tranh nhau hỏi những chuyện đã qua của cô.
Thần thái cô lạnh lùng nhưng lại cực kỳ kiên nhẫn, từng câu từng câu trả lời tất cả các câu hỏi.
Còn về những ngày tháng ở Mạnh gia, ở nông thôn trải qua ra sao, cô cũng chỉ tiện miệng lướt qua.
Nhan Ôn Uyển ngồi ở một chiếc sofa khác muốn xen vào nói nhưng lại phát hiện ra mình thật sự giống như một người ngoài, gốc rễ không thể xen vào nổi một câu nào.
Giống như không khí hòa thuận vui vẻ trước mặt đã hoàn toàn cách ly cô ta ra ngoài.
Trong lòng Nhan Ôn Uyển ngột ngạt vô cùng.
Đúng lúc này, Thím Ngô — người vẫn luôn đứng sau lưng Nhan Ôn Uyển mỉm cười lên tiếng: "Nghe nói đại tiểu… Ôn Uyển tiểu thư mấy ngày trước đã đỗ kỳ thi qualification của Giáo sư Lục, qua một thời gian nữa, chờ bài luận văn thí nghiệm trên tay hiện tại phát ra ngoài là có thể chính thức trở thành học trò của Giáo sư Lục rồi đúng không?"
Ba người bên sofa dường như lúc này mới nhớ ra bên cạnh còn có một cô con gái nuôi.
Nhan Tri Đình hài lòng gật đầu: "Ôn Uyển từ trước đến nay đều là đứa trẻ không làm chúng ta phải bận tâm, có thể bái vào cửa của Giáo sư Lục thì sau này phải càng thêm nỗ lực."
"Kỳ thi của Giáo sư Lục không đáng sợ như họ nói đâu, con thấy vẫn rất đơn giản." Nhan Ôn Uyển ngoan ngoãn gật đầu, "Bài luận văn thí nghiệm lần này Giáo sư Lục cũng giúp con rất nhiều, con nghĩ chắc là không có vấn đề gì đâu."
Kiều Nhược Nám cũng khen một câu: "Ôn Uyển từ nhỏ về mặt học tập rất ít khi làm chúng ta phải bận tâm."
"Là do bố mẹ dạy dỗ tốt ạ." Nhan Ôn Uyển như vô tình lại nhìn về phía Vân Hi, "Em gái, còn em thì sao? Nghe nói em trước đây đi học ở nông thôn, sau này về Mạnh gia rồi… cấp ba còn chưa học xong đã bỏ học rồi à?"
Lời này vừa thốt ra.
Sắc mặt bố mẹ Nhan gia rụp một cái trầm xuống, lông mày khẽ nhíu lại.
Nhan Ôn Uyển giả vờ như không nhìn thấy, tiếp tục mặt đầy vẻ ngây thơ hỏi: "Em gái, chị không có ý gì khác đâu, chỉ là nghĩ nếu em đồng ý tiếp tục đi học thì chị có thể giúp em."
Vừa nói cô ta vừa lộ ra nét mặt lo lắng: "Dù sao em gái hiện tại đã về nhà rồi, nếu để người ngoài biết em gái đến cấp ba cũng chưa học xong thì mặt mũi bố mẹ cũng không biết giấu vào đâu."
Cô ta biết Nhan gia từ trước đến nay rất coi trọng giáo dục và nuôi dưỡng năng lực.
Ba người con trai của Nhan gia, bao gồm cả cô ta, về mặt học tập đều yêu cầu phải làm được hoàn hảo nhất, đỉnh cao nhất.
Bố mẹ tuyệt đối không coi trọng một con nhóc quê mùa đến cấp ba cũng chưa tốt nghiệp như Vân Hi!
"Nói mới nhớ… Hi Hi, con có muốn tiếp tục đi học không? Con mà muốn thì muốn đi trường nào nói với bố, bố đi chào hỏi một tiếng." Nhan Tri Đình không phải thấy mặt mũi không giấu vào đâu hay gì mà là lo lắng cho Vân Hi.
Vân Hi hiện tại đã về Nhan gia.
Chờ tiệc nhận người thân vừa tổ chức, cô nhất định sẽ nhận được sự chú ý của muôn người.
Người khác sau khi biết cô là thiênkim Nhan gia, bất luận là xuất phát từ mục đích gì thì chắc chắn cũng sẽ có không ít người đi điều tra về quá khứ của cô.
Trong cái giới này của họ, bằng cấp không quan trọng đến thế nhưng không thể không có.
Ông là lo lắng Vân Hi sau này sẽ bị người ta ngầm chê cười, dễ làm tổn thương đến lòng tự trọng của con gái báu vật.
Đương nhiên, tất cả những thứ này đều phải xem ý của con gái báu vật.
Con gái báu vật đồng ý đi học thì ông sẽ dốc hết mọi tài nguyên giúp cô.
Nếu con gái báu vật không đồng ý… thì ông sẽ làm một trận chém cá dọa khỉ, không để bất kỳ ai có cơ hội chê cười con gái báu vật.
Vân Hi làm sao lại không nhìn ra tâm tư nhỏ nhe đó của Nhan Ôn Uyển chứ.
Những lời cảnh cáo đó của cô, Nhan Ôn Uyển đúng là một chữ cũng không nghe vào đầu nhỉ.
Vân Hi cong môi, nét mặt nhạt nhẽo lười biếng nâng đuôi mắt nhìn về phía Nhan Ôn Uyển.
Đôi mắt lạnh lẽo tĩnh lặng, không có biến động cảm xúc gì quá lớn.
Nhan Ôn Uyển sống lưng lạnh ngắt, sợ đến mức có chút ngập ngừng: "Em, em gái… chị thật sự không có ý gì khác đâu, chị chỉ là…"
"Đúng, cô không có ý gì khác." Vân Hi nhạt nhẽo thẳng thắn lên tiếng, "Cô chỉ là đơn thuần muốn lôi chuyện tôi bỏ học cấp ba ra để làm nền cho thành tích xuất sắc của cô, làm cho cô tỏ ra cao nhân một bậc."
Cô khựng lại một chút, khóe môi cong lên một độ cong nhạt nhẽo mỉa mai: "Sao thế? Là hy vọng tôi sùng bái cô, hay là tôi tự ti đến mức hổ thẹn, ngoan ngoãn cút khỏi cái nhà này?"
Lời nói thẳng thắn giống như đâm thẳng vào trong lòng Nhan Ôn Uyển, đem tất cả những lời trong lòng cô ta phơi bày ra ngoài ánh sáng.
Sắc mặt Nhan Ôn Uyển vừa xanh vừa trắng, không ngờ Vân Hi lúc này trước mặt người nhà lại đến giả vờ cũng không buồn giả vờ nữa rồi.
Cô ta hoảng loạn đứng dậy giải thích: "Không… không phải đâu! Sao em lại nghĩ chị như thế chứ? Chị đều là vì muốn tốt cho em, vì muốn tốt cho cái nhà này mà, chị thật sự muốn giúp em."
"Không cần." Vân Hi lười không buồn thèm chấp cô ta nữa, rủ mắt nhìn chiếc điện thoại đang rung lên.
Cô đứng dậy: "Cháu ra ngoài một chuyến."
Kiều Nhược Nám vội vàng đứng dậy theo: "Muộn thế này rồi con muốn đi đâu? Mẹ đi cùng con…"
"Tụ tập với bạn bè." Ngón tay thon của Vân Hi ấn trên màn hình, trả lời một tin nhắn rồi thu điện thoại vào túi.
"Người trẻ tuổi nên giao lưu thêm nhiều bạn bè." Kiều Nhược Nám gật đầu nói, "Có cần tài xế đưa con đi không? Xe trong gara con cứ tiện tay chọn một chiếc?"
Nhan Tri Đình rút ví tiền ra: "Đi chơi với bạn bè trên người sao có thể không mang theo tiền được? Nào tấm thẻ này con cầm lấy, đừng sợ không đủ tiền, Nhan gia chúng ta cũng không thiếu tiền, Hi Hi muốn làm gì thì cứ làm."
Lời này cũng là đang gián tiếp phản hồi lại vấn đề "bằng cấp" mà Nhan Ôn Uyển vừa nêu ra — Nhan gia không thiếu tiền, càng không thiếu một tấm bằng cấp đó của Vân Hi.
Cho dù Vân Hi muốn ở nhà làm cá nằm ươn thì Nhan gia cũng nuôi nổi!
Nhan Ôn Uyển tự nhiên cũng nghe ra ý của bố, mặt cô ta trắng bệch trắng bệch, ngón tay siết chặt thành nắm đấm.
Rõ ràng từ nhỏ bố dạy dỗ cô ta và các anh trai lại nghiêm khắc như vậy, yêu cầu nhiều như vậy.
Cô ta có được thành tựu như hiện tại đã phải tốn bao nhiêu tâm huyết và nỗ lực mới đổi lại được.
Dựa vào cái gì đặt lên người Vân Hi thì tất cả nguyên tắc của bố mẹ lại không còn nữa chứ?
Nhan Ôn Uyển đố kỵ không chịu nổi.
Cô ta hai mắt chằm chằm nhìn bóng lưng Vân Hi rời đi, đôi mắt có phần trầm xuống.
Một con nhóc quê mùa lớn lên ở nông thôn thì có thể kết giao được bạn bè gì ở cái nơi Đế đô này chứ?
Còn ra ngoài tụ tập nữa cơ đấy?
Theo cô ta thấy, Vân Hi chắc chắn là vì thành tích của mình quá kém, không có mặt mũi nhắc đến kinh nghiệm bỏ học cấp ba đó nên mới cố tình giả vờ giả vịt nói muốn ra ngoài tụ tập.
Hơn nữa, cho dù Vân Hi thật sự có bạn bè gì thì đó cũng đều là những loại hàng nghèo nàn không đưa lên mặt bàn được!
Nghĩ đến đây.
Nhan Ôn Uyển ngón tay siết chặt, lập tức nhấc chân đuổi theo.
Cô ta phải xem xem cái gọi là "tụ tập" này của Vân Hi rốt cuộc là thật hay giả, và rốt cuộc là tụ tập cùng với loại hàng nghèo nàn nào!













