Chọc Cô Ấy? Điên À! Tiểu Thư Giả Có Ngàn Lớp Thân Phận – Chương 19: Thần y lộ diện
Chọc Cô Ấy? Điên À! Tiểu Thư Giả Có Ngàn Lớp Thân Phận
Hai anh em trò chuyện vô cùng vui vẻ. Kiều Xu hoàn toàn trở thành người ngoài cuộc. Lòng cô ta chua chát vô cùng, trước khi Vân Dược về, anh cả đối xử với cô ta tốt nhất, hầu như cầu gì được nấy. Vậy mà bây giờ anh lại lạnh nhạt với cô ta hẳn, chỉ vì Vân Dược là con ruột sao? Kiều Xu nhìn mà cắn môi đến bật máu. Tống Vân Hà thấy hai anh em lần đầu gặp mặt đã hòa hợp như thế thì thấy rất an ủi. Huyết thống đúng là kỳ diệu, dù bao lâu không gặp nhưng vừa thấy đã có cảm giác thân thuộc. Một lát sau Kiều Hạo Tông về nên cả nhà chuẩn bị dùng bữa. Trên bàn ăn không khí rất hòa thuận, mọi người đều quan tâm hỏi han ngày đầu đi học của Vân Dược. Cô cho biết mọi thứ đều ổn và rất thích nghi, khiến cả nhà yên tâm.
Kiều Xu biết bây giờ không phải lúc mình lên tiếng, cô ta cũng không có tâm trạng ăn uống nên ăn đại vài miếng rồi về phòng. Hiện tại cô ta cảm thấy rất khủng hoảng, từ khi Vân Dược về, vị trí của cô ta trong nhà họ Kiều đã không còn như trước. Đột nhiên cô ta nhớ ra bà nội sắp từ trên núi về rồi. Vì tiệc nhận tổ quy tông của Vân Dược nên bà nội chắc chắn phải có mặt. Kiều Xu hy vọng bà nội về nhanh để có người chống lưng cho mình. Kiều lão phu nhân thương nhất là Kiều Xu vì cô ta khéo miệng lại là tài nữ. Kiều Xu bắt đầu đếm ngược từng ngày đợi bà nội về, để xem lúc đó Vân Dược còn được sủng ái không, vì cô ta thừa biết tính cách của Vân Dược sẽ không được lòng bà.
Sau bữa tối, Vân Dược về phòng. Vừa vào phòng điện thoại đã reo, là Diệp Phi gọi đến. "Chị Dược, lịch hẹn chữa bệnh cho nhà họ Cố là vào cuối tuần này, chị đừng quên nhé, lát nữa em gửi địa chỉ và thời gian cho chị." Diệp Phi dặn dò. "Được, chị biết rồi." Vân Dược nhớ lại chuyện đã hứa với Cố Yến Đình. Mấy ngày nay cô cũng đã chuẩn bị xong xuôi, vì mới khai giảng và cô cần bào chế thêm một số viên giải độc hỗ trợ nên tốn chút thời gian.
Ngày Thứ Bảy đến, Vân Dược dậy sớm vệ sinh cá nhân, chào Tống Vân Hà rồi ra ngoài. Cô xem địa chỉ, hiện tại Cố Yến Đình đang ở bệnh viện tư nhân cao cấp nhất Giang Thành. Vân Dược tự bắt xe đến cho nhanh. Trợ lý Trình đang đứng đợi ở cổng bệnh viện. Vốn dĩ Cố Yến Đình định cho xe sang đến đón nhưng Vân Dược từ chối vì không thích rầm rộ. Trợ lý Trình đang mải nhìn quanh thì thấy một cô gái trẻ bước đi nhẹ nhàng tiến về phía mình. Cô gái mặc áo thun trắng và quần jean cũ, đôi chân dài thẳng tắp. Cô đứng trước mặt Trình Tuấn. Trình Tuấn khẽ nhíu mày: "Này cô bé, có chuyện gì không?"
"Đi thôi!" Vân Dược thản nhiên nói. "Đi? Đi đâu? Tôi đang có việc bận." Trình Tuấn sợ bỏ lỡ việc đón thần y nên vừa nói vừa dáo dác nhìn xung quanh. "Anh không phải là trợ lý Trình sao?" Vân Dược nhìn tin nhắn của Diệp Phi rồi hỏi lại. Chẳng lẽ thông tin của Diệp Phi bị sai? "Đúng là tôi, còn cô là...?" Trình Tuấn ngơ ngác. "Tôi là Vân Dược, đến để chữa bệnh cho anh Cố."
"Cái gì? Cô là Quỷ Diện Thần Y sao?" Trình Tuấn kinh ngạc đến mức mồm há to có thể nhét vừa quả trứng. Chuyện này quá ảo. Trong ấn tượng của anh ta, thần y phải là người có uy tín, có kinh nghiệm, ít nhất cũng phải trên bốn mươi tuổi chứ? Sao có thể là một con nhóc thế này? Trông chưa đến hai mươi tuổi nữa. Mặc dù cô gái trước mắt có ánh mắt sắc sảo, phong thái trầm ổn, toát ra khí chất bí ẩn khó đoán, nhưng thật khó để liên tưởng đến một vị thần y. "Chỉ là hư danh thôi, không dám nhận." Vân Dược đáp. Trình Tuấn không dám lơ là vì chuyện liên quan đến tính mạng sếp Cố. Nếu cô gái này đúng là thần y thì đắc tội không tốt chút nào. Thế là anh ta cẩn thận mời Vân Dược vào trong, dù lòng vẫn đầy lo lắng.













