⚡️Chinh Phục Nam Nhân Đã Có Vợ – Chương 62: Lưu giữ kỉ niệm
⚡️Chinh Phục Nam Nhân Đã Có Vợ
Trong mấy ngày nay, tâm trạng Điềm Điềm vô cùng tệ.
Những đoạn kí ức trong quá khứ cứ thế ùa đến bất ngờ không kịp trở tay…
“Tao nói mày rồi, ngu ngốc như nó thì làm gì có thằng nào dám thích nó”
“Thiệt không hiểu sao tao lại đẻ ra mày nữa, tốt nhất ngày ấy nên đem cho người khác có phải hay không?”
“Nghe nói nhỏ đó làm đĩ, cặp kè với ông già 70 tuổi đó, Lục Minh Yến mà lại đi thích thể loại con gái này hay sao?”
“Thích gì chứ, chủ yếu muốn gạ gẫm nó lên giường rồi bỏ thôi, mày ngây thơ quá”
Nếu những lời nói cay độc được gom thành thứ vũ khí sắc bén, thì Điềm Điềm đã sớm bị róc thịt mòn xương từ bao giờ
Nhưng cũng có những câu nói, là động lực khiến cô tiếp tục cố gắng níu kéo sự sống đến bây giờ
“Em gái anh quả là một cô bé đáng yêu nhất trên đời!”
“Em không đáng yêu, chị hai với mẹ ghét em, ai cũng không thương em, huhu anh đừng đi du học được không, ở lại với em đi mà, em không muốn anh đi đâu”
“Chẳng qua họ chưa thấy được điểm tốt của em thôi”
“Anh không thể ở bên em được mãi mãi, vậy nên, cô bé đáng yêu nhất trên đời nghe này, phải cố gắng học hành thật tốt, trở nên mạnh mẽ, tuyệt đối không được yếu đuối hay đầu hàng, khi ấy thế giới này sẽ không thể tổn thương được em đâu”
“Tin anh đi, một ngày nào đó khi em lớn lên, sẽ có một người đàn ông yêu em , thương em, tình nguyện hi sinh tất cả vì em xuất hiện”
“Phải chờ đợi, hiểu không, và từ giờ cho đến ngày ấy, phải thật mạnh mẽ, thật xinh đẹp, để xứng đôi với chàng hoàng tử của em nữa chứ”
Điềm Điềm đã lầm tưởng người kia là Ứng Thời,người đàn ông sẽ vì tất cả mà đến bên cạnh che chở cho cô, dùng hết tất cả bản thân có để yêu thương trân trọng cô..
Nhưng rồi có một ngày Điềm Điềm nhận ra anh ấy không phải....
Cô đã nghe lời , mạnh mẽ chờ đợi. Nhưng người ấy đâu rồi?
Mặc dù cĐiềm Điềm không thông minh, nhưng cũng nhận thức được tình cảm của anh rể đối với mình
Ứng Thời, anh ấy...không yêu cô!
Hoặc nếu có thì thứ tình cảm ấy cũng không thể vượt qua tình yêu hắn dành cho Điềm Vân
Nhưng ngày hôm ấy, cũng chính là lần đầu tiên trong 21 năm có mặt trên đời, có người nhớ đến sinh nhật cô
Có lẽ trong giây phút dưới ánh nến ấm áp ấy, con người sẽ thật sự yếu đuối …
Vậy nên Điềm Điềm đã ích kỉ, muốn nghe theo tiếng gọi trái tim mà chấp nhận ở bên hắn, chấp nhận cái thoả thuận ấy.
Nhưng nếu cô tiếp tục ở lại, chẳng phải sẽ nhìn hắn và vợ âu âu yếm yếm, tình nồng ý mặn mà cô chỉ có thể đứng trong bóng tối, hèn mọn chờ đợi hắn, để rồi sau những lần giải toả dục vọng, hắn lại trở về làm người đàn ông của gia đình?
Nếu người cô dính đến là Hàn Mặc, Điềm Điềm sẽ hoan hỉ chấp nhận vì vốn dĩ cô không có tình cảm với hắn. Hắn có ở trước mặt cô tình cảm mặn nồng với vợ, Điềm Điềm cũng không thấy đau lòng như vậy
Nhưng Ứng Thời thì khác, cô..có tình cảm với anh rể! Khi thấy người mình yêu ở trước mặt mình ân ân ái ái với người con gái khác, Điềm Điềm cảm thấy trái tim cô như nát thành trăm mảnh vậy! Đau đớn vô cùng..
Điềm Điềm đứng thẳng người, con ngươi đen trắng rõ ràng nhìn thẳng vào mặt người đàn ông đối diện
“Anh rể, anh...có thích em không?” - Câu hỏi cũ rích vốn biết trước đáp án lại cứ thế tuôn ra
Hy vọng mỏng manh như một chiếc lông vũ
BÀn tay Ứng Thời siết chặt, sống lưng cứng đờ, bờ môi hắn mấp máy do dự nói không nên lời
Chiếc lông vũ bị một cơn gió thoảng thổi bay
Đôi mắt người con gái cong cong, giọng nói lấy lại sự trong trẻo: “Được rồi, em hỏi chơi thôi, anh rể không cần phải để trong lòng đâu”
Ứng Thời rũ mắt xuống nhìn Điềm Điềm như muốn biết cô đang thật sự nghĩ gì
Nhưng mà, hắn thật sự nhìn không thấu
Điềm Điềm ghìm chặt móng tay vào lòng bàn tay để kiềm bớt cơn chua xót đang trào lên!
Gặp gỡ rồi cũng chia ly, cả đời này chẳng lẽ như lời Điềm Vân
Cô sẽ không bao giờ có được hạnh phúc sao?
Nếu mọi thứ đã không thể đi được đến đâu, vậy coi như đây là lần cuối...lưu giữ kỉ niệm vậy!
Như vậy sau này nhìn lại cũng không có gì tiếc nuối nữa
Điềm Vân đã đi với đám bạn từ lúc sáng, trong nhà chỉ còn hai người
Từng món đồ trên người Điềm Điềm được lột ra, rơi rớt lộn xộn trên mặt đất,
“...Em muốn làm gì?”- Đôi mắt Ứng Thời tối sầm, thở hổn hển nhìn cơ thể nõn nà của cô gái trước mặt
Đôi mắt Điềm Điềm nhanh chóng thay đổi sắc thái, kiều mị như một con hồ li tinh, môi hồng phấn nộn thốt ra lời dâm đãng
“Muốn được côn thịt thô to của anh rể cắm vào....”
Chưa kịp nói hết câu, người đàn ông đã nhanh chóng lao đến
Khuôn miệng hai người dán sát không một khe hở, da thịt khẽ chạm, từng ham muốn như sóng trào không kịp ngăn cản.
Cô nồng nhiệt như một ngọn lửa, tận hưởng từng giây phút cuối cùng này cùng hắn...
Môi lưỡi gắn kết hòa quyện thật lâu như không muốn tách rời, mút nhẹ rồi chuyển sang gặm cắn, liếm láp thật lâu
Dường như không đủ, người đàn ông thọc thẳng lưỡi vào khuôn miệng ngọt ngào của cô gái
Quét qua từng khe rãnh, rồi lại cùng với cái lưỡi không xương của cô đùa bỡn, chọc ngoáy lên xuống
Ứng Thời nhớ thương hương vị ngọt ngào của cô, dường như muốn nuốt cô vào bụng để tuỳ ý trêu đùa mọi lúc. Lưỡi hắn men theo bờ môi, chạm đến cái đỉnh nhô cao duyên dáng mềm mại rồi mân mê liếm mút say đắm mãi không buông
Cả người Điềm Điềm bị hôn đến mềm nhũn, cô say mê tựa vào lồng ngữ vững chắc của người đàn ông
Tiếng “chậc, chậc” đầy kích tình của môi lưỡi vang lên rõ mồn một trong căn phòng như bản tình khúc đầy nhục dục
Đến khi buông ra, một sợi chỉ trong suốt mờ ám cũng theo đó kéo căng, rớt xuống ngay trên nụ hoa hồng phớt của cô gái
Đầu vú bóng loáng, thơm ngon như một trái đào tiên
“Em muốn được ăn kem socola"- Đôi mắt hồ li tinh nhìn người đàn ông, giọng nói mềm mại như muốn mạng
Khuôn mặt Ứng Thời hiện lên tia khó hiểu, nhưng rồi nhanh chóng được giải đáp
Trong bếp
Điềm Điềm lấy ra một thanh socola, để lên bếp đun cho tan chảy
Cơ thể lõa lồ, cứ thế lẳng lơ lượn qua lượn lại trong căn bếp
Nhìn ở góc này, tiểu huyệt dâm đãng không lông lộ ra vô cùng rõ ràng
Múp hồng, mập mạp, như một miếng bào ngư thơm ngon chờ người đến thưởng thức
Yết hầu người đàn ông lên xuống, gậy thịt đã sớm đội quần cứng ngắc, đau đến căng trướng
Hắn chỉ muốn nhanh chóng lao đến mà ăn cái huyệt dâm ấy vào bụng...
"Đừng mà, đợi em xíu”
Socola đã bị đun chảy, khuấy một lúc cho nguội
“Anh rể móc côn thịt ra đi”
Ứng Thời răm rắp nghe lời
Côn thịt thô to, chắc khỏe, kích thước dọa người nhanh chóng được giải thoát
Vô cùng hung hăng, chỉa thẳng vào khe háng của cô gái chào hỏi thị uy
Điềm Điềm cầm chặt thằng bé trong lòng bàn tay, trêu chọc búng nhẹ lên đầu khấc hồng hào
Thằng bé hơi giât mình, run bắn lên, cô thích thú nhếch môi, tiếp tục chọc ghẹo: “Côn thịt anh rể bị sao thế này, sao lại run rẩy thế?"
Hơi thở người đàn ông dồn dập, đôi mắt bất lực để mặc cô trêu đùa
Rồi bất ngờ không báo trước, Điềm Điềm nhúng hẳn dương vật hắn vào cái bát đựng socola...













