⚡️Chinh Phục Nam Nhân Đã Có Vợ – Chương 40: Xin ngủ chung phòng với anh rể
⚡️Chinh Phục Nam Nhân Đã Có Vợ
Sau cơn kích tình, chân tay Điềm Điềm bủn rùn, cả người đau nhức mệt mỏi, không chịu nổi mà ngất đi
Hàn Mặc vẫn tỉnh tảo, nhìn thấy làn da non mịn như ngọc của Điềm Điềm , cây gậy thịt lại có xu hướng ngóc đầu
Nhưng hắn biết cô đã đuối sức cũng không có làm gì thêm . Có chút không kiềm lòng được mà ngắm nhìn khuôn mặt của thiếu nữ
Làn mi đen dài che phủ đôi mắt, mũi cao, môi hồng hào cong vểnh.
Lúc Hàn Mặc thao cô, cái miệng nhỏ này luôn thốt ra những lời dâm đãng, nhưng lúc ngủ, khuôn miệng chúm chím mềm mại, ngây thơ vô cùng
Trong vô thức bờ môi mỏng lạnh nhạt khẽ sát lại nhẹ nhàng mơn trớn, vuốt ve lên đường cong mềm mại kia
Hắn sững sờ trong giây lát vì hành động của mình
Việc hôn môi chỉ dành cho cặp tình nhân, vợ chồng...
Hàn Mặc có chút khó chịu, cũng không muốn nghĩ nhiều đến hành động bộc phát của mình khi nãy
Hàn Mặc rõ ràng một điều.
Hắn tuyệt đối sẽ không yêu cô!
Lúc Điềm Điềm tỉnh dậy đã là trưa hôm sau
Cô hốt hoảng nhìn đồng hồ, trễ giờ đi làm mất rồi, huhu , thằng cha kia sẽ trừ lương cô mất
Cô mở điện thoại lên check sơ mục tin nhắn
Người nhắn gần đây nhất là Hàn Đầu chó, biệt danh cô đặt cho Hàn Mặc
[Hàn Đầu Chó] : Cho nghỉ một ngày, không trừ lương
Á đù, thằng cha này tốt vậy sao???!
Có chút không tin , Điềm Điềm nhéo lên mặt một phát , đau quá
Là thật đấy!!
[Tiểu Điềm Điềm] : Đa tạ công đức vô lượng, tấm lòng từ bi của sếp
Người nhắn dưới cùng là Ứng Thời
[Anh rể] : Chú ý giữ gìn sức khỏe
[Anh rể] : Đừng lao lực quá, ăn uống đàng hoàng vào
[Anh rể] : Có gì cần gọi cho anh
Tâm tình có chút phức tạp.
Anh rể tưởng cô tăng ca, còn nói cô đừng quá lao lực.
Nhưng anh không biết sự thật tối qua cô với Hàn Mặc chơi đến không biết bao nhiêu hiệp, vô cùng kịch liệt
Đến giờ âm hộ vẫn chưa khép miệng, sưng như cái bánh màn thầu, bên ngoài nhơm nhớp tinh dịch
[Tiểu Điềm Điềm] : Em biết rồi anh rể ~
Nhóm 3 chị em siêu nhân
[Siêu nhân đỏ] : Alo alo
[Siêu nhân đỏ]: Tối nay tao rảnh, hẹn ở Cẩm Lưu Thạch lúc 8h nha
Cô không đợi 2 đứa kia nhắn lại , tắt điện thoại rồi tìm nhà vệ sinh tắm rửa. Lúc đứng lên, cảm giác đau nhói từ bên dưới sộc lên đại não
Điềm Điềm rên khẽ, hỏi thăm 18 đời tổ tông Hàn Mặc
Bây giờ mới có cơ hội quan sát căn phòng. Phòng này to gấp đôi phòng ngủ của cô, tông chủ đạo là màu trắng, thiết kế tinh xảo
Đồ nội thất cũng đơn giản, không quá cầu kì nhưng cô biết giá trị của nó không hề nhỏ. Nội cái giường gỗ kia đã bằng một năm lương của cô rồi...
Vô nhà vệ sinh tắm rửa qua loa, Điềm Điềm định mặc lại bộ đồ cũ nhưng ánh mắt rơi đến một hướng.Là một chiếc váy dài quá gối trông vô cùng thanh lịch, móc trên thanh treo đồ
Ây, thằng cha này cũng chu đáo quá nhỉ. Cô cũng không từ chối, lấy mặc luôn
Tắm rửa xong Điềm Điềm bắt taxi về chỗ nhà chị gái. Trong nhà không có ai, Ứng Thời đã đi làm, Điềm Vân thì vẫn còn đi du lịch
Điềm Vân có nói với cô , du lịch mà đi 2-3 ngày thì không đủ , rồi khoe khoang nhiều tiền quá không biết làm gì phải đi để tiêu bớt, nên cô ta định đi hết một tuần mới về.
Tốt thôi, đi lâu một chút càng tốt....
Trải qua một trận kịch liệt hôm qua, Điềm Điềm cảm thấy có chút sợ Hàn Mặc
Không ngờ đằng sau cái vẻ cấm dục, nhìn như tiên trên núi kia lại là kẻ vô cùng biến thái như vậy
Bây giờ mỗi lần cô đi lại , lục phủ ngũ tạng như muốn trào ra ngoài , xương cốt nhức mỏi vô cùng
Điềm Điềm nghiến răng căm giận
Lòng tự trọng của đàn ông quả thật rất lớn, cô chê hắn không thỏa mãn được mình, vốn là lúc tức giận nên khiêu khích hắn
Ai dè hắn tưởng thật, hành hạ cô đến sống dở chết dở thế này!
Điềm Điềm quyết định vô phòng ngủ thẳng cẳng đến chiều, nghỉ ngơi dưỡng sức lấy lại tinh lực
*
8h tại Cẩm Lưu Thạch
Đường Mộc tâm trạng phức tạp, không kiềm được thét một tiếng : "Gì?!! Mẹ kiếp mày thích anh rể mày hả??”
ĐIềm Điềm nhanh chóng bịp mồm Đường Mộc, giọng nói nghiến răng nghiến lợi: “Nhỏ mồm thôi, mày thích ăn đâp phải không?”
Vân Ni thì ngược hẳn, thái độ không quá bất ngờ, vỗ đùi: “ Bởi tao nói mà, hôm bữa nhìn ánh mắt của mày với ổng là tao hiểu rồi”
Vân Ni tít mắt cười nguy hiểm: “ Ây, anh rể em vợ à, kích thích quá nhỉ, chỉ là có hơi....”
Đường Mộc lại có hơi suy tư: “Rồi giờ mày định làm sao? “
Điềm Điềm nhấp tí rượu: “ Tao định quyến rũ, dụ dỗ ổng trước, lôi kéo được lên giường trước rồi từ từ tình sau”
Đường Mộc có chút thấy tội nghiệp cho chị gái của Điềm Điềm, thầm cầu nguyện, chồng chị đang rơi vào diện nguy hiểm đấy!
Nhưng nhớ ra người đó là Điềm Vân, thái độ Đường Mộc thay đổi hoàn toàn, có chút hả hê không giấu được
Nếu là con ả hách dịch, kiêu ngạo kia thì đáng đời!
Vân Ni tò mò hỏi: “Đến bước nào rồi”
Điềm Điềm buông li rượu xuống: ”Mới là...đại loại bên ngoài thôi”
“Tao giả vờ như tao có người thích rồi, chỉ nhờ ông chỉ tao cách thủ dâm này kia, dần dần khiến ổng buông lỏng tinh thần rồi đớp mồi”
Đường Mộc chưa có kinh nghiệm tình trường, nghe đến thì đỏ bừng mặt
Vân Ni: “ Mày cũng ghê gớm quá nhỉ, mà tao có ý tưởng này hay lắm, đề nói mày nghe"
Nói xong liền ghé vào tai Điềm Điềm thì thầm. Điềm Điềm nghe xong ồ lên một tiếng, thú vị đấy
Đường Mộc tò mò ghê gớm: “Nói gì mà lén lút vậy, tao nghe với !!”
Cô quay qua nhìn Đường Mộc, bĩu môi: “ Con nít con nôi , nghe cái gì mà nghe “
Đường Mộc “...” Tao bằng tuổi mày đấy!!
*
Uống rượu khá nhiều nên Điềm Điềm đã ngà ngà say
“ Tao về đây mai con đi làm nữa”
Vân Ni vỗ nhẹ vai Điềm Điềm, nháy mắt: “Thành công báo tao, nhớ chưa”
“Biết rồi”
Đường Mộc “...” Cô! Bị! Ra ! Rìa! Rồi!
*
10h tối
Điềm Điềm về đến nhà thì thấy trong bếp bật đèn sáng trưng
Vào bếp thì thấy có một bóng người đang bận bịu, loay hoay làm gì đó
“ Anh chưa ngủ hả?”
Ứng Thời tạm ngừng việc, quay sang chăm chú nhìn cô
“Ừm, nay có việc về trễ, định vô bếp làm vài món cho em ăn cùng luôn”
Ứng Thời hơi khựng lại, mũi hít ngửi: “ Em uống rượu hả?”
Cô gãi mũi, khuôn mặt ửng đỏ: “ Ừm , có uống một chút”
Điềm Điềm xoay người : “Mùi hơi nồng đúng không, em đi tắm một chút”
“Nhớ Bật nước nóng ”
“Em biết rồi”
*
Tắm rửa xong, Điềm Điềm ra ngoài ăn cơm
Cả hai cũng không nói chuyện nhiều. Cô cảm giác Ứng Thời muốn né tránh mình
Trong lòng có chút bực bội. Rõ ràng cũng có chút thích cô vậy mà cứ xa cách
Nước ấm nấu ếch vậy!
Lúc chuẩn bị đi ngủ, Điềm Điềm mặt dày ôm chăn sang phòng Ứng Thời, dáng vẻ đáng thương nhìn hắn:
“Anh rể ơi, hôm bữa coi phim ma, em vẫn bị ám ảnh ,không dám ngủ một mình”
Được rồi, một lí do rất củ chuối...
“Anh rể cho em ngủ cùng một đêm được không?”
Ứng Thời mặt đờ ra, trong lòng do dự
Nhưng nhìn đôi mắt ngập nước, lời từ chối bị nghẹn lại. Hắn im lặng một lúc, thở dài rồi ừm nhẹ một tiếng













