⚡️Chinh Phục Nam Nhân Đã Có Vợ – Chương 129: Ghê tởm
⚡️Chinh Phục Nam Nhân Đã Có Vợ
Trong phòng ngủ, tiếng khóc của người con gái nức nở vang lên
Quá nhiều cảm xúc ứa đọng dồn nén, Điềm Điềm cảm thấy suy sụp, cô như một đứa trẻ, co ro người trong góc phòng bất lực ôm mặt khóc
Ban đầu chỉ thút thít nhưng cuối cùng lại không thể nhẫn nhịn, òa lên thành từng tiếng
Thế giới bây giờ trong mắt cô chỉ còn hai màu đen trắng, mọi thứ đơn sắc lại xa lạ
Dường như cô cảm thấy như thể mình không thuộc về thế giới này vậy
Rõ là nghĩ mình có được tất cả, sau cùng lại nhận ra thật ra bản thân chả có gì cả
Không một ai thật lòng có tình cảm với cô cả, không một ai cả!!
Hàn Mặc không, Cao Dương không, Điềm Nặc Thần không mà Ứng Thời cũng không....
Tại sao vậy chứ? Tiếng khóc của người con gái như một con thú nỉ non, chất chứa bao nỗi niềm đau đớn
Điềm Điềm chỉ muốn có người nào đó đối xử thật lòng với mình, yêu cô vì chính con người thật của cô, chứ không phải là vì một lí do nào đó
Người mà có thể dùng sự chân thành để vá lại trái tim đã có quá nhiều thương tổn của cô
Điềm Khúc! Anh lừa em, không có chàng hoàng tử nào xuất hiện cả
Bởi vì vốn dĩ em đâu phải công chúa!
Bởi công chúa sẽ luôn nhận được sự yêu thương che chở của mọi người, còn em thì đến một người cũng chẳng có ai
Cuộc đời em sẽ chỉ mãi cô độc thế này mà thôi!!
Khóc đến khi hai vai sụp xuống, cơ thể mệt đến rã rời, Điềm Điềm thiếp đi lúc nào cũng không hay
Đến lúc cô tỉnh dậy, nhìn đồng hồ đã là 5h chiều
Rộp! Từng hồi trống vang lên liên hồi trong bụng Điềm Điềm
Từ sáng đến giờ còn chưa có gì vào bụng, lại khóc nhiều như thế, cơ thể có làm bằng đồng cũng không chịu được
Điềm Điềm nhìn bản thân trong gương như người xa lạ, tóc tai rối bù, mắt sưng đỏ, nước mắt nước mũi hòa lẫn vào nhau, mặt xanh xao, môi khô khốc nhợt nhạt…
Chợt nhớ đến 1 câu!
Người không ra người, quỷ không ra quỷ
Cô vuốt gọn mái tóc, đôi mắt vô hồn nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết bản thân rốt cuộc đang nghĩ gì nữa
*
Mới sáng mà điện thoại đã reo lên ầm ĩ, Điềm Điềm căng mắt ngồi bật dậy
Hôm qua cô không ngủ được, mãi đến gần sáng mới chợp mắt được một tí nên giờ hai mắt sưng lên phồng rộp, cổ họng đắng chát…
Cô sờ sờ chán, nhiệt độ ấm nóng lan khắp bàn tay.
Hzzz, lại ốm rồi!!
Điềm Điềm cố gắng lết vào bếp rót li nước uống, hắng hắng giọng rồi trả lời
"Alo, mày gọi tao có chuyện gì không?”
Thấy bên kia ấp úng mãi không nói thành lời, Điềm Điềm thấy sốt ruột, lo lắng hỏi: "Mày gặp chuyện gì hả Vân Ni, nói đi đừng làm tao lo lắng”
Bên kia Đường Mộc làm dấu tay với Vân Ni, nói nhỏ ra hiệu: "Mày, nói, lẹ, đi”
Vân Ni ậm ờ lên tiếng: “À, tao mới được cho mấy vé du lịch qua Ý, mày có muốn đi không?”
"Chuyện có vậy thôi hả? Làm tao tưởng có chuyện gì hệ trọng lắm chứ? Mà sao không nhắn tin mà sáng sớm đã gọi ầm ĩ rồi!”
"À…à thì kệ tao, rốt cuộc mày có muốn đi không? Không đi tao cho người khác nha!!”
"Đi!”
Điềm Điềm trả lời không hề do dự, đây cũng là điều cô đang nghĩ đến
Đã cô đơn thì ở đâu chẳng như nhau! Còn chưa nói đến việc ở đây có những người cô không muốn gặp nữa
"Vậy mày soạn hành lí luôn đi, 9h khởi hành, nhớ từ giờ cho đến lúc đó tắt nguồn điện thoại đi nhé, hạn…hạn chế sử dụng mạng xã hội thôi!”
"Đi trốn nợ hay sao mà đi gấp thế, mà tại sao tao phải tắt nguồn điện thoại?”
Thái độ Vân Ni rất kì lạ, nói chuyện thì ấp a ấp úng, Điềm Điềm không khỏi nghi hoặc
"Mày hỏi nhiều quá, lo chuẩn bị quần áo đi, xíu tao với Đường Mộc qua đón!!” - Vừa nói xong thì cô vội vàng dập máy
Vân Ni thở phào một hơi nhẹ nhõm, mếu mếu môi nhìn Đường Mộc
"Nó sẽ ổn chứ mày ơi, tao sợ nó sốc không vượt qua nổi!”
Đường Mộc vỗ vỗ vai Vân Ni an ủi: "Cứ làm hết sức thôi, chuyện đến đâu hay đến đó!!”
*
Vân Ni vừa gọi xong thì lại đến Hàn Mặc gọi
"Alo, có chuyện gì vậy?”
Giọng nói Hàn Mặc lộ rõ vẻ bất an: "Em, em vẫn ổn chứ!!”
"Ý anh là sao, tôi không hiểu? Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?”
Hết nhỏ Vân Ni rồi đến Hàn Mặc, nói chuyện ấp úng không đầu không đuôi, thật khiến người khác khó chịu
"À, không có gì đâu, em cứ nghỉ ngơi đi,...mọi chuyện để anh lo, còn nữa, hạn chế sử dụng điện thoại thôi, xíu anh chuyển em tiền, muốn mua sắm gì thì cứ đi mua thỏa thích nhé!”
Điềm Điềm nhíu mày, lời này chẳng khác gì ý của Vân Ni khi nãy
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?
Cô vờ ngoan ngoãn nghe theo: "Em biết rồi, anh làm việc tiếp đi. Không cần chuyển em tiền, em có tiền, không đến lượt anh phải bao nuôi em!”
Vừa cúp máy, Điềm Điềm mở trang web tìm kiếm, gõ từ khóa [tin tức thời sự hôm nay]
Tim đập như trống nổi, cô nhấn nút tìm kiếm…
Ngay ở trên trang đầu tiên, một dòng tin đỏ chót đập thẳng vào mắt Điềm Điềm
[Tin sốc: Cô gái trơ trẽn làm tiểu tam, phá hoại hạnh phúc gia đình người khác đang là sinh viên trường A]
Lượt đọc hiện tại đã lên đến 4 triệu người, mà trên trang tin, hình ảnh của người phụ nữ làm tiểu tam, Điềm Điềm không thể quen thuộc hơn!!
Bởi vì đó là cô
Điềm Điềm run rẩy click chuột vào đọc, từng dòng chữ cay nghiệt lên án tội lỗi của người phụ nữ hiện lên trước mắt cô
Làm tiểu tam trơ trẽn phá hoại gia đình tổng giám đốc công ty công nghệ nổi tiếng!
Giật chồng chị gái ruột!
Quyến rũ thầy giáo!
Quan hệ cấm kị với ba ruột!
Lời viết sắc bén nhuốn đầy vẻ hận thù, mỗi câu từ như dao găm đâm nát trái tim Điềm Điềm
Đáng sợ hơn là ở bên dưới...Hàng ngàn bình luận là những lời chửi rủa khó nghe
[Chết đi con điếm]
[Tam quan nhỏ này không bình thường]
[Sống mà không thấy cắn rứt lương tâm sao con đĩ]
[Thật ghê tởm, đó chẳng phải loạn luân sao]













