⚡️Chinh Phục Nam Nhân Đã Có Vợ – Chương 121: Li hôn
⚡️Chinh Phục Nam Nhân Đã Có Vợ
Cẩm Vân đi làm về, thấy chồng đã về đến nhà thì không khỏi ngạc nhiên. Bình thường Cao Dương toàn sáu bảy giờ mới về, cô cũng biết công việc hắn vốn bận rộn.
Ban đầu lúc mới kết hôn cô còn cằn nhằn này kia, nhưng về lâu về dài thì cũng quen
Cũng thông cảm cho hắn, dù sao sự nghiệp cũng là một phần cuộc sống của đàn ông
Hiếm lắm mới thấy Cao Dương có thời gian rảnh như này....
Cẩm Vân vui vẻ chạy nhanh về phía chồng, hôn chụt lên mặt hắn một cái:
"Hôm nay về sớm quá ta, xong việc hết rồi hả?”
Cao Dương vẫn đứng bất động, nếu như mọi lần, hắn sẽ ôm chặt lấy vợ rồi đáp trả nụ hôn kia một cách nồng nhiệt
Nhưng hôm nay...
Hắn hơi lùi về sau, giọng nói lạnh nhạt: "Sức khỏe mẹ dạo này sao rồi em?”
Cẩm Vân không nhận ra thái độ khác lạ của chồng, cô vẫn vui vẻ trả lời: “Bác sĩ nói mẹ ổn hơn đợt trước rồi nhưng vẫn cần theo dõi thêm”
Cao Dương ừm một tiếng, hắn như đang đấu tranh tư tưởng, hai bên lông mày nhíu chặt lại, bàn tay siết lại đến nổi gân xanh
Rốt cuộc Cẩm Vân cũng nhận ra thái độ khác lạ của Cao Dương, cô hoảng hốt hỏi
"Anh sao vậy? Anh không khỏe ở đâu hả? Sao không nói gì hết vậy?”
“Chúng ta li hôn đi!”
“Hahaa, anh định tạo bất ngờ cho em hả? Hôm nay là ngày lễ gì ta, lễ tình nhân, đêm noel, hay kỉ niệm kết hôn? Đợi em đi tra lịch nha!”
Cao Dương kéo từ tủ đồ ra một tờ giấy, bên trên là dòng chữ in to và đậm
"Đơn, Li, Hôn”
Dưới tờ giấy góc bên phải là chữ ký quen thuộc!
Cao Dương!
"Anh nghiêm túc, chúng ta li hôn đi!!”
Cẩm Vân không biết chuyện gì đang diễn ra trước mắt mình
Không phải hôm qua cô và hắn vẫn còn đang tốt sao, hắn còn hôn cô trước khi đi làm nữa mà....
Rốt cuộc là tại sao?
“Giấy tờ anh đã kí hết, em chỉ cần kí vào bên kia, anh sẽ tự động hoàn thành hết mọi thủ túc, 70% tài sản hiện tại của anh, sẽ coi là phần bù đắp thiệt thòi cho em”
CẨm Vân không biết bản thân đã làm gì sai mà ra nông nỗi này, cô tuyêt vọng ôm chặt lấy cánh tay Cao Dương
Khuôn miệng lắp bắp, nói năng lộn xộn: “Anh, anh nói đi, rốt cuộc tại sao? Sáng nay không phải còn tốt sao, cho em một lí do, nói đi, tại sao lại lại hôn!!”
Cao Dương nhìn người phụ nữ quen thuộc đã ở bên mình suốt thời gian qua, bất chợt những kỉ niệm đẹp trong quá khứ lại ùa về...
Từ cái tình yêu non dại cho đến khi hai người nắm tay nhau bước vào lễ đường
Hắn từng trước mặt cha sứ nói rằng sẽ yêu thương, chăm sóc cho cô gái của hắn, sẽ không để cô phải đau buồn
Cũng sẽ yêu thương, chung thủy mãi mãi với vợ hắn!!
Từng thước phim kỉ niệm cứ thế được trình chiều trong đầu...!
Rốt cuộc hắn không thể thực hiện những điều mà bản thân đã ước hẹn với Cẩm Vân
Là lỗi của hắn, hắn đã phụ cô!
“Không phải lỗi của em, là lỗi của anh, anh cảm thấy bản thân hiện tại đã không xứng đáng với tình yêu mà em dành cho anh, anh..”
Cao Dương hít một hơi thật sâu, hắn chùi nhẹ khóe mắt ướt át của vợ, người mà hắn đã từng xem là tất cả....
Hắn khẽ nói: “Anh đã phản bội em, bản thân anh đã không còn xứng đáng với em nữa, nên rời đi, em đừng khóc, được không?”
“Em là cô gái xinh đẹp, thông minh, lại tốt bụng vị tha, em xứng với một người tốt hơn, chứ không phải là người không ra gì như anh!”
Cao Dương nói xong, hắn ôm Cẩm Vân vào trong lòng dỗ dành: “Chúng ta chấm dứt cuộc hôn nhân này, em nhé!”
Lời vừa dứt, hắn buông tay, quay lưng rời đi, để lại bóng lưng tàn nhẫn tuyệt tình
Xoảng! Xoảng! Xoảng
Từ đằng sau, tiếng thủy tinh va chạm mạnh mẽ ,âm thanh sắc nhọn như cứa vào lòng người
“Nếu anh bước chân ra khỏi cánh cổng, từ giờ anh sẽ không có cơ hội quay lại đâu!! Anh, suy nghĩ kĩ đi!”
Cao Dương ngoảnh đầu nhìn một đống cốc chén vỡ tanh bành trên nền nhà, nếu hắn im lặng, Cần Vân sẽ đập hết cái nhà này mất!
“Ừm, anh biết rồi, chúc em hạnh phúc”
Bỏ lại đằng sau tiếng khào thét nức nở của người phụ nữ, tiếng loảng choảng của bát đũa... Cao Dương cứ thể mở cửa rời đi!
Trong căn nhà chỉ còn lại một bóng hình cô đơn của người phụ nữ
Cẩm Vân thơ thẩn nhìn chậu cá cảnh, cuộc sống thật biết trêu đùa con người, cô với Cao Dương không phải hôm qua vẫn còn tốt đẹp hay sao?
Tại sao trong thời gian ngắn mọi chuyện lại thành ra thế này?
Nước mắt lăn dài, từng hạt nắng trĩu như hạt châu. Cứ lau đến đâu nước mắt lại rơi đến đó, sau cùng Cẩm Vân cũng mặc kệ! Trong trái tim là một sự đau đớn chưa từng có, từng cơn đau đớn gặm nhắm khiến Cẩm Vân ngã khuỵ xuống nền nhà
Cô và Cao Dương, không còn là vợ chồng nhau nữa rồi, còn cô từ giờ phải gánh trên vai thân phận “gái 1 đời chồng!”
Hắn nói, hắn phản bội cô, bản thân không xứng đáng với cô nữa
Phảm bội theo nghĩa nào?
Là lên giường với người phụ nữ khác để giải quyết nhu cầu sinh lí?
Cô quen biết chồng mình nhiều năm, biết rõ Cao Dương không phải là kiểu người nông cạn như vậy!
Vậy là chỉ có thể là có tình cảm với cô ả nào đó...
Cẩm Vân hiểu rõ một điều,đây không phải là vấn đề cô cần đào sâu
Vì dù đáp án nào, cũng không thể phủ nhận..cô và hắn đã không thể trở lại như trước
Nhưng con người là sinh vật kì lạ, dù biết đau đến dầm dề máu tươi, vẫn muốn có được đáp án
Gọi là cố chấp nhỉ?
Bao nhiêu năm qua Cẩm Vân đã sống theo chuẩn mực bản thân đặt ra
Lần này cô muốn được cố chấp một lần, nghe theo trái tim mình
Cô sẽ mọi giá tìm ra danh tính ả đàn bà kia, để xem cô ta rốt cuộc là loại người khiến Cao Dương đánh mất hết lí trí như vậy!
Đôi mắt người phụ nữ từ đau khổ chuyển sang phẫn uất, có cả tia không cam lòng
Các người yên tâm, tôi không có được hạnh phúc thì các người cũng đừng hòng!!!













