Chết Rồi! Lỡ Trêu Phải Thái Tử Gia Kinh Thành Rồi – Chương 19: Tô Minh Châu tìm Cố Phàm
Chết Rồi! Lỡ Trêu Phải Thái Tử Gia Kinh Thành Rồi
Tô Hạ ngồi trong phòng làm việc.
Cầm bút máy ấn vào trán, ánh mắt nhìn chằm chằm vào khung cảnh ngoài cửa sổ, đang chìm vào suy nghĩ.
Lần này Kế hoạch Toàn cầu của Tô thị cần khoản tiền tài trợ 40 tỷ.
Cô biết Tô Minh Châu nhất định cũng sẽ dùng đủ mọi thủ đoạn.
Dù sao 10% cổ phần này của Tập đoàn Tô thị đại diện cho việc cổ tức mỗi năm lên tới gần mấy chục triệu.
Hơn nữa còn là lâu dài nữa.
Trước đây Tô Hạ có lẽ không quá coi trọng tiền bạc.
Cô coi trọng tình thân, vì mẹ nuôi Phương Tầm Anh của cô đối xử với cô rất không tốt, thậm chí cực kỳ tồi tệ.
Suốt 20 năm qua đối với cô đều là mô hình PUA lâu dài, bạo lực lạnh, chửi mắng.
Chỉ cần thành tích của cô đạt điểm cao là bà ta không vui.
Cô có bạn chơi thân thiết, bà ta cũng không vui.
Ngay cả cô cười, cũng biến thành một loại tội lỗi.
Trước đây cô không hiểu, tại sao Phương Tầm Anh lại không thích cô đến thế, thậm chí không muốn cô sống tốt.
Ánh mắt bà ta nhìn cô là không hề có tình yêu thương, lạnh băng, thậm chí là chán ghét.
Sau này cô mới biết rồi.
Bởi vì Phương Tầm Anh chính là kẻ khởi xướng ra âm mưu tráo đổi thật giả này.
Phương Tầm Anh ban đầu thậm chí còn không muốn nuôi Tô Hạ, vừa quay người đã vứt cô vào thùng rác trước cửa bệnh viện rồi.
Chỉ là sợ có người tìm thấy cô, phát hiện ra Tô Minh Châu là giả nên mới gượng ép nhặt cô về lại.
Nhưng lại sợ Tô Hạ được nuôi dưỡng tốt hơn con gái của mình.
Cho nên Tô Hạ đã lớn lên trong một tuổi thơ u tối.
Khi được nhận lại nhà họ Tô, cô mới khao khát muốn Tô Trưởng Thịnh và Trần Quỳnh Phiến, thậm chí là Tô Hạo Đông quan tâm đến mình như thế.
Tiếc là sau khi quay về, Tô Minh Châu trong mắt họ mới là con gái, là em gái.
Cô chịu đựng tủi nhục suốt ba năm cũng không đổi lại được tình yêu thương của họ.
Kể từ khi bị bắt nạt, Tô Hạ cũng đã nghĩ thông suốt rất nhiều chuyện rồi.
Dù cho cô có làm nhiều hơn nữa, có chịu đựng tủi nhục hơn nữa, sống chết một lòng đi chăng nữa, người không yêu cô thì mãi mãi không yêu cô.
Đã không lấy được tình yêu thương.
Thế thì cô phải lấy thật nhiều tiền, số tiền thuộc về chính bản thân cô.
Nhưng suy nghĩ quay trở lại.
Khoản tiền đầu tư 40 tỷ này.
Thành phố Thủ Đô ngoại trừ Tập đoàn Lục thị ra thì chỉ có Tập đoàn Cố thị là có khả năng chi trả.
Lẽ nào cô thật sự phải thỏa hiệp đi tìm Lục Yến Đình sao.
Không!
Cô không muốn quay lại những ngày tháng yêu thương卑微 trước đây nữa.
Thế thì người có thể giúp cô chỉ có Cố Phàm.
Tô Hạ nhớ lại buổi tối hôm đó.
Cố Phàm nói cho cô một nguyện vọng.
Anh lại không đồng ý cho cô làm người phụ nữ của anh.
Thế thì nguyện vọng này vẫn chưa dùng đến, nói như vậy cô có thể dùng để đổi lấy khoản tiền đầu tư này.
Tập đoàn Cố thị.
Cố Phàm lười biếng ngồi ở vị trí chủ tọa, trên sống mũi đeo một chiếc kính gọng màu đen, trông có chút lưu manh tri thức.
Phòng họp rộng lớn, cấp dưới của mỗi bộ phận đang báo cáo tình hình của quý này.
Phòng tài chính cầm bảng báo cáo:
"Quý trước một công ty con Thịnh Hoa của chúng ta đã hoàn thành vòng gọi vốn D, tài sản có thể lên tới 300 tỷ."
Mọi người rộn ràng vỗ tay.
"Đây chỉ là một trong số các công ty con của chúng ta thôi, Tập đoàn Cố thị dưới sự dẫn dắt của Giám đốc Cố mấy năm nay đã tăng gấp mấy lần hiệu quả. Quý sau hai công ty con của chúng ta cũng sẽ tiến hành một vòng gọi vốn."
Phòng tài chính báo cáo xong.
Mọi người lại một lần nữa nhìn về phía người lãnh đạo của họ.
Cố Phàm trong mắt họ là một kỳ tài kinh doanh hiếm có.
Trước khi tiếp quản Tập đoàn Cố thị.
Cố Phàm sau khi tốt nghiệp Đại học Harvard ở Mỹ đã sáng lập ra đế chế kinh doanh của riêng mình rồi.
Ba năm trước quay về nước, sau khi anh tiếp quản Cố thị.
Ban đầu các nguyên lão không tin tưởng vào thực lực của anh.
Cho đến khi Cố Phàm sát phạt dứt khoát, sấm truyền hành động, táo bạo thách thức, dẫn dắt Tập đoàn Cố thị bước lên hết tầm cao mới này đến tầm cao mới khác.
Họ mới nhìn người đàn ông tuổi đời chỉ mới 27 tuổi này bằng ánh mắt khác.
Nếu như ba năm trước Tập đoàn Cố thị được coi là tập đoàn số một thành phố Thủ Đô, thì hiện tại Cố thị lại càng có ảnh hưởng vô cùng mạnh mẽ trên toàn cầu.
Nhưng cũng khó trách ban đầu, các nguyên lão của Cố thị không tin tưởng vào thực lực của anh.
Trên người Cố Phàm tỏa ra sự phóng khoáng, thong dong, hoang dã, sáng suốt, hơn nữa ngoại hình lại cực kỳ siêu việt.
Xinh đẹp giống như siêu mẫu hàng đầu trong giới giải trí, chứ không giống một giám đốc bá đạo kinh doanh chút nào.
Cố Phàm nghe thấy con số này thì gật đầu, khá là hài lòng.
Phương thức quản lý của công ty, anh từ trước đến nay thưởng phạt phân minh.
"Tiền thưởng cuối năm nay của mọi người, tiền thưởng tăng gấp đôi."
"Cảm ơn Giám đốc Cố."
"Cảm ơn Giám đốc Cố."
"Phương án đầu tư nửa năm sau làm xong rồi lại mở họp một lần nữa. Hôm nay tan họp."
Mọi người cười hỉ hả bước ra khỏi phòng họp.
Cố Phàm đang chuẩn bị quay về phòng làm việc.
Trợ lý Giang Tiểu Kiều đi tới đối diện.
Cô nhìn Cố Phàm vóc dáng tuấn tú, cao lớn sừng sững, một tay đút túi quần, dáng vẻ lười biếng tùy ý.
Cho dù cô đã có bạn trai rồi thì cũng không khỏi làm cho mặt hơi đỏ lên.
Cố Phàm - đứa con cưng của trời như thế này cho dù chỉ đứng đơn giản ở đó thì ngoại hình nổi bật và vóc dáng cao lớn cũng rất dễ dàng thu hút ánh nhìn của mọi người.
Nếu không phải Giang Tiểu Kiều biết rõ khoảng cách giữa mình và Cố Phàm, nếu không thì cô cũng thật sự muốn trèo lên trên.
Đừng nhìn Giang Tiểu Kiều chỉ là một trợ lý của Tập đoàn Cố thị, nhưng cô cũng là tiểu thư của gia tộc nhà họ Giang.
Làm lên vị trí trợ lý của Cố Phàm, cũng là đã bỏ ra bao nhiêu sức lực mới vào được đấy.
Sắc mặt cô khôi phục lại sự nghiêm túc:
"Giám đốc Cố, ở quầy lễ tân có cô Tô - tiểu thư của Tập đoàn Tô thị có việc muốn tìm ngài ạ."
Tô Hạ tìm anh sao?
Người phụ nữ này, nhanh như vậy đã tỉnh táo xác định rồi à.
Đáy mắt Cố Phàm nhếch lên một đường độ vui vẻ:
"Bảo cô ấy trực tiếp lên phòng làm việc của tôi."
"Hả?"
Ánh mắt Cố Phàm lười biếng nhìn qua, giọng điệu ẩn chứa ba phần lười biếng:
"Muốn tôi nói lại lần nữa sao?"
Giang Tiểu Kiều vội vàng xua xua tay:
"Không cần không cần ạ."
Thật sự không trách Giang Tiểu Kiều kinh ngạc.
Người trong công ty đều biết.
Phòng làm việc của Cố Phàm rất ít khi tiếp khách.
Phòng làm việc của anh trang trí rất phong cách Mỹ, tường phòng làm việc của các giám đốc khác toàn là một dãy sách tinh hoa.
Tường phòng làm việc của anh là một dãy mô hình xe hơi.
Trước cửa kính sát đất còn có đánh golf, đấm bốc đủ các loại thể thao.
Phòng làm việc còn có một phòng riêng biệt cung cấp cho cá nhân anh nghỉ ngơi.
Vì thế, bên cạnh phòng làm việc của Cố Phàm cũng có một phòng tiếp khách khá trang trọng, chuyên môn gặp mặt khách hàng thông thường.
Giang Tiểu Kiều trong lòng nghĩ: Lẽ nào Tô Minh Châu và Cố Phàm quen biết nhau sao?
Thế thì Tô Minh Châu đã cho cô mấy chiếc túi Hermès bản giới hạn, nhờ cô giúp đỡ.
Giang Tiểu Kiều giấu đi tâm tư, bấm máy nội bộ thông báo cho quầy lễ tân.
Một lúc sau.
Tô Minh Châu mặc bộ váy thiết kế cao cấp của Chanel, dưới chân đi một đôi giày cao gót lênh khênh.
Đi theo thang máy lên tới tầng 99.
Giang Tiểu Kiều dẫn cô ta đi về phía phòng giám đốc.
"Tiểu Kiều, hôm nay đa tạ cậu nhé, cậu yên tâm nếu tớ lấy được tiền đầu tư rồi thì nhất định sẽ cảm ơn cậu đàng hoàng."
Giang Tiểu Kiều đứng ở cửa phòng làm việc, gượng gạo ho hắng hai tiếng.
"Mau đi vào đi, Giám đốc Cố đặc biệt bảo cậu vào phòng làm việc của ngài đấy, cậu phải nắm bắt cơ hội cho tốt vào."
Tô Minh Châu gõ gõ cửa.
Nghe thấy giọng nói trầm thấp quyến rũ lười biếng của người đàn ông bên trong:
"Vào đi."
Trái tim cô ta đập nhanh một nhịp.
Mặc dù lần trước chỉ nhìn thấy bóng lưng và góc mặt của Cố Phàm từ xa.
Nhưng dáng vẻ của anh vẫn luôn ở trong đầu cô ta, ngay cả nằm mơ cũng mơ thấy mấy lần.
Đẹp trai đến mức khiến cô ta cũng không kiềm được mà gào lên.
Không chỉ đẹp trai, mà còn có tiền, lại có kỹ năng quyến rũ, cự nị chính là người bạn trai được đo đo đóng giày cho cô ta.
Tô Minh Châu hít sâu một hơi, vặn mở cửa phòng làm việc, đạp đôi giày cao gót bước vào.
"Giám đốc Cố, chào ngài ạ."













