Chết Rồi! Lỡ Trêu Phải Thái Tử Gia Kinh Thành Rồi – Chương 17: Tô Minh Châu muốn chiếm tài sản nhà họ Tô
Chết Rồi! Lỡ Trêu Phải Thái Tử Gia Kinh Thành Rồi
Tô Trưởng Thịnh:
"Con học mỹ thuật, không hợp với vị trí ở Tập đoàn Tô thị đâu."
Tô Minh Châu trước đây học mỹ thuật, chẳng qua là vì cô ta tưởng mình là tiểu thư cành vàng lá ngọc của nhà họ Tô.
Không cần phải suy nghĩ cho cuộc đời sau này.
Nhưng bây giờ thì khác rồi, cô ta không phải là con gái ruột của Tô Trưởng Thịnh và Trần Quỳnh Phiến.
Mỗi tháng cô ta tiêu xài vài triệu, đều là tiền tiêu vặt Trần Quỳnh Phiến cho, nhưng tháng nào cũng hết sạch.
Nếu trông chờ vào việc cô ta vẽ tranh kiếm tiền thì có mà chết đói.
Cho nên cô ta muốn lấy thêm nhiều tài sản của nhà họ Tô thì bắt buộc phải vào doanh nghiệp của nhà họ Tô.
"Bố, con thông minh lắm, sau này con không làm mỹ thuật nữa đâu. Bố xem bố đang thiếu vốn, Tô Hạ bây giờ thì kiêu ngạo đến thế, không đi tìm Lục Yến Đình giúp đỡ. Thế thì cái Kế hoạch Toàn cầu đó của bố tính sao đây?"
Tô Minh Châu suy nghĩ một chút:
"Con quen biết Cậu Cả Cố Phàm của Tập đoàn Cố thị, con có thể giúp bố!"
Đáy mắt Tô Trưởng Thịnh toàn là sự kinh ngạc.
"Con quen Cậu Cả Cố Phàm sao, Cậu Cả của thành phố Thủ Đô chúng ta, người giàu nhất thành phố Thủ Đô đấy hả?"
Nghe vậy, Tô Hạ cũng liếc nhìn Tô Minh Châu một cái.
Cố Phàm và Tô Minh Châu họ quen biết nhau sao?
Tô Minh Châu có chút giật mình.
Cô ta chỉ từng nhìn thấy bóng lưng của Cố Phàm từ xa trong một buổi tiệc nào đó thôi.
Anh được một đám người vây quanh, cô ta vốn muốn lên quen biết nhưng bị người bên cạnh anh chặn lại rồi.
Nhưng cô ta và một trợ lý Giang Tiểu Kiều bên cạnh Cố Phàm là bạn bè.
Bảo Giang Tiểu Kiều giúp cô ta hẹn thời gian của Cố Phàm chắc là không thành vấn đề đâu.
Đến lúc đó lại dựa vào nhan sắc của mình để chinh phục Cố Phàm, nhất định có thể lấy được tiền đầu tư.
Cô ta cười gượng một cái:
"Đương nhiên rồi, chúng con... còn từng ăn cơm cùng nhau nữa cơ."
Tô Trưởng Thịnh vui mừng khôn xiết.
"Minh Châu, con mà thật sự quen biết Cậu Cả Cố Phàm thì sao không nói sớm, nhân vật lớn như thế con phải dẫn bố đi quen biết cùng nữa chứ."
Tô Minh Châu vuốt vuốt tóc.
"Bố, bố tưởng Cố Phàm là ai cơ chứ? Ai muốn gặp là gặp được sao, thời gian của anh ấy quý giá lắm đấy, cũng chỉ có đứa con gái này của bố là có vinh hạnh từng ăn cơm với anh ấy thôi."
Tập đoàn Cố thị là cơ nghiệp trăm năm, thậm chí còn hùng hậu hơn cả thực lực của Tập đoàn Lục thị, tư bản lên tới hàng trăm tỷ.
Cố Phàm lại là người thừa kế duy nhất của Tập đoàn Cố thị, lúc này mới có cái danh hiệu Cậu Cả giới Thủ Đô của anh.
Tô Trưởng Thịnh liếc nhìn đứa con gái Tô Hạ này.
Cô hết câu này đến câu khác đòi chia tay với Lục Yến Đình.
Lục Yến Đình rốt cuộc có bị cô cãi nhau đến mức chia tay thật không thì cũng không biết được.
Nếu như Tô Minh Châu thật sự trèo lên được mối quan hệ với Cố Phàm.
Nhà họ Tô họ cho dù không có sự giúp đỡ của Tập đoàn Lục thị thì vẫn phát triển tốt như thường.
Đến lúc đó đừng nói là Kế hoạch Toàn cầu của ông, ngay cả kế hoạch xưng bá của ông cũng có thể triển khai được rồi.
Nghĩ đến đây, lông mày Tô Trưởng Thịnh giãn ra.
"Được rồi, đã như thế thì Tô Hạ và Minh Châu, hai đứa hai người ai có thể giúp công ty kéo về tiền đầu tư thì bố sẽ cho người đó 10% cổ phần của công ty."
Bên cửa thang máy.
Tô Hạ liếc nhìn Tô Minh Châu ăn mặc diêm dúa đứng bên cạnh.
"Cô thật sự quen biết Cố Phàm sao?"
Tô Minh Châu khoanh hai tay trước ngực, trên tay treo chiếc túi Hermès Bırkın, mũi hừ một tiếng.
"Sao hả, cô không tin à? Chỉ mình cô có Lục Yến Đình, không cho phép tôi có Cậu Cả sao."
"Tôi nói cho cô biết Tô Hạ, người phụ nữ tương lai của tôi chính là Cố Phàm đấy, 20 năm trước cô sống không tốt, 20 năm sau cô vẫn mãi là kẻ bại trận dưới tay tôi thôi."
Tô Minh Châu đột nhiên nhớ ra điều gì đó, cười cuồng nhiệt một hồi.
"Tối qua chơi vui không? Lại một lần nữa bị Lục Yến Đình bỏ rơi, Thẩm Phiêu Phiêu thắng thế hoàn toàn cô, Tô Hạ cô lại biến thành trò cười cho thiên hạ rồi, tôi mà là cô thì tôi còn chẳng còn mặt mũi nào mà bước chân ra khỏi cửa nữa đâu."
Ánh mắt Tô Hạ hơi lạnh, ánh mắt sắc lẹm:
"Buổi tiệc tối qua, Thẩm Phiêu Phiêu là do cô gọi đến đúng không."
"Đúng thế đấy, tôi đối với cô có tốt không cơ chứ, để cô nhìn cho rõ ràng, người đàn ông cô yêu tha thiết yêu ai?"
Tô Hạ giễu cợt nhếch nhếch khóe môi, hai tay buông thõng hai bên người siết chặt lại, hỏi:
"Vậy chuyện tôi bị bắt nạt, cũng là do cô làm đúng không?"
"Bắt nạt cái gì cơ?"
"Tô Hạ cô càng sống càng hạ thấp bản thân rồi đấy à? Cô lại muốn dựa vào việc bị bắt nạt để thao túng trái tim của bố mẹ sao, cô đừng có mơ nữa, cô cho dù có bị làm sao đi chăng nữa thì bố mẹ cũng chẳng xót xa đâu."
Tô Hạ nhìn dáng vẻ hếch răng hếch mỏ của Tô Minh Châu.
Không giống như đang nói dối.
Cô ta coi trọng thân phận tiểu thư nhà họ Tô đến thế.
Muốn chiếm đoạt tình yêu của Tô Trưởng Thịnh và Trần Quỳnh Phiến đến thế, chắc là sẽ không cho người bắt nạt cô để giành lấy sự chú ý của họ đâu.
Đột nhiên, tiếng "Ting" một cái.
Cửa thang máy mở ra từ hai bên.
Mấy người đồng nghiệp bước ra ngoài.
Nhìn thấy Tô Minh Châu và Tô Hạ đứng ở cửa thang máy, một người nét mặt kiêu ngạo, một người nét mặt hơi trầm xuống.
Đều theo bản năng tránh né, bước nhanh ra khỏi thang máy, chỉ sợ ngọn lửa chiến tranh này lan sang những người vô tội như họ.
Tô Hạ nhướng mi mắt, cánh tay cong lại không để lại vết tích đưa thẳng ra phía trước.
Trong đó có một nam đồng nghiệp trên tay đang cầm một ly cà phê nóng hổi.
Bị cánh tay Tô Hạ đột nhiên ngáng ngang ra, không cẩn thận ly cà phê nghiêng về phía trước.
Đổ thẳng lên người Tô Minh Châu vừa khéo đang đứng ở phía trước.
Tô Minh Châu hôm nay mặc bộ váy thiết kế cao cấp màu hồng phấm của Chanel, lúc này bị mảng bẩn cà phê màu nâu làm hoen ố một mảng lớn, giống như một bức tranh dầu đậm màu.
Tô Minh Châu tức giận đến mức mất bình tĩnh, vội vàng lấy khăn giấy ra lau.
"Cậu làm cái gì thế hả, có biết tôi là ai không? Mắt không nhìn đường à, cầm cái ly cà phê cũng đổ được, tôi phải bảo bố tôi đuổi việc cậu mới được!"
Nam đồng nghiệp cũng không biết tại sao đột nhiên lại làm đổ cà phê nữa, sốt sắng nói:
"Xin lỗi đại tiểu thư, tôi thật sự là vô tình không cẩn thận thôi ạ."
Tô Hạ cười khẩy:
"Anh ấy không phải là không nhìn đường, anh ấy là không nhìn thấy súc sinh thôi, thôi được rồi, không có việc của anh nữa, đi xuống đi."
Đồng nghiệp vừa nghe thấy bảo đi là lập tức chạy biến mất dạng.
Trong chốc lát, cửa thang máy lại chỉ còn lại Tô Hạ và Tô Minh Châu.
Tô Minh Châu nhìn tình cảnh này, nghiến răng nghiến lợi:
"Được lắm, Tô Hạ, tôi biết rồi, chắc chắn là cô cố ý bảo cậu ta làm đổ cà phê lên người tôi đúng không."
Khóe miệng Tô Hạ nhếch sang bên phải:
"Đôi mắt nào của cô nhìn thấy thế, đồng nghiệp Tiểu Lý chỉ là không cẩn thận thôi, đây là ngoài ý muốn. Cô đừng có hẹp hòi như thế, đây là công ty Tô thị đấy, không phải ở nhà đâu, bố không thích cô làm ầm ĩ lên đâu."
Tô Minh Châu không chịu nổi cơn giận, nhìn bộ váy bẩn thỉu trên người, lại nghĩ đến tối qua bị tủi nhục, giơ tay lên định tát mạnh vào mặt Tô Hạ để hả giận.
Đang lúc cánh tay cô ta vừa giơ lên thì bị Tô Hạ giữ chặt lại giữa không trung.
Giây tiếp theo, Tô Hạ trực tiếp kéo cánh tay Tô Minh Châu đi thẳng về phía cầu thang bộ.
"Á, cô làm cái gì thế, Tô Hạ, cô buông tôi ra."
Tô Hạ không thèm để ý đến tiếng kêu la của Tô Minh Châu, đến chỗ cầu thang bộ rồi lại một hất mạnh ném cô ta ra.
Tô Minh Châu bị hất đập người vào tường, lồng ngực一阵 đau đớn.
"Cô muốn làm gì! Cái con mụ Tô Hạ này, đây là Tập đoàn Tô thị đấy, cô mà dám làm gì tôi thì tôi sẽ mách bố mẹ cho xem."
Tô Hạ cười lạnh:
"Tôi không muốn làm gì cả."
"Chỉ là tôi cảm thấy cái miệng của cô có chút hôi hám, ly cà phê vừa rồi chỉ mới giặt quần áo cho cô thôi, cái miệng của cô cũng phải rửa một chút nữa."
Nói xong, Tô Hạ liếc nhìn thùng rác có một ly trà sữa bốc mùi hôi thối uống dở một nửa.
Tưởng cô vẫn là Tô Hạ nhẫn nhịn để người ta thao túng sao?
Cùng chơi với cô à.
Thế thì chơi luôn!
Cô từng bước một đi tới thùng rác, nhặt ly trà sữa dính đầy bụi bẩn màng nhện lên, hất mạnh một cái vứt thẳng vào mặt Tô Minh Châu.
Tô Minh Châu không kịp đề phòng, giơ tay lên đỡ cũng không kịp nữa rồi.
Trà sữa bốc mùi hôi thối cứ thế tạt thẳng vào tóc, mặt, cổ của Tô Minh Châu.
"Á á á!!!"
Tiếng kêu chói tai xé lòng vang lên khắp tầng làm việc này.
Lúc này Tô Minh Châu không chỉ quần áo bẩn thỉu hoàn toàn, mà ngay cả những sợi tóc tinh tế và cả gương mặt đều đang nhỏ giọt vết sữa, tỏa ra mùi sữa hôi hám.
Tô Hạ liếc nhìn cô ta một cái, lau lau tay, mới không thèm quan tâm cô ta.
Mở cửa phòng cầu thang bộ ra, đi ra ngoài.
Tô Minh Châu hai mắt đỏ ngầu, hai tay duỗi thẳng ra, xông qua định giết chết cô!













