Chết Rồi! Lỡ Trêu Phải Thái Tử Gia Kinh Thành Rồi – Chương 13: Sợ tôi sẽ ăn thịt cô sao?
Chết Rồi! Lỡ Trêu Phải Thái Tử Gia Kinh Thành Rồi
Quán rượu.
Hạ Tây Châu đang xem điện thoại.
Có người tải lên một đoạn video.
Thẩm Phiêu Phiêu nhảy xuống nước, Lục Yến Đình anh hùng cứu mỹ nhân, Tô Hạ một lần nữa bị bỏ rơi.
Trong nhóm bắt đầu một màn chế giễu nhàm chán.
Xem xong, Hạ Tây Châu ngước mắt lên, nhìn người đàn ông đang ngồi ở một bên ghế sofa.
Cố Phàm lười biếng tựa vào sofa, một tay đặt trên thành tựa, ngón tay thon dài gắp điếu thuốc sắp cháy tàn, ánh mắt lơ đãng nhìn cảnh ca hát nhảy múa cuồng nhiệt trên sân khấu.
Hạ Tây Châu nghĩ một lúc, mỉm cười nói:
"Cậu Cả, tôi có một đoạn video này cậu có muốn xem không?"
Cố Phàm lơ đãng liếc nhìn anh ta một cái, tùy tiện nói:
"Video gièm pha của cậu thì tôi không có hứng thú."
"Là tin đồn nhảm thật, nhưng mà là về đối tượng tình một đêm của cậu đấy."
"Tô Hạ?"
Cố Phàm lông mày nhíu lại, dụi tắt nửa điếu thuốc vào chiếc gạt tàn bằng thủy tinh, thò tay lấy luôn điện thoại của Hạ Tây Châu, mở video ra.
Xem xong, sắc mặt Cố Phàm u uất, tiện tay vứt điện thoại lên mặt bàn.
Anh đứng dậy, cầm lấy chiếc áo khoác ở bên cạnh sofa, sải bước dài đi ra ngoài.
Hạ Tây Châu không ngờ Cố Phàm này chỉ mới nhìn một cái vào video là đã đi rồi.
Anh ta vội hô lên:
"Cậu Cả, cậu đi luôn thế à??? Tăng hai còn chưa bắt đầu mà."
Tuy rằng cô Tô Hạ này khá là xinh đẹp.
Nhưng dù sao cũng là vợ sắp cưới của Lục Yến Đình!
Cố Phàm kiêu ngạo cao cao tại thượng này lẽ nào thật sự muốn đi làm kẻ thứ ba của người ta sao.
Tô Hạ trò chuyện xong với vợ chồng Tô Trưởng Thịnh thì bảo tài xế đưa cô về khu chung cư Trạch Hoa.
Cô đến cổng chung cư rồi bước xuống xe.
Làn gió nhẹ mùa hè hiu hiu thổi tới, làm xua đi phần nào hơi rượu trên mặt cô.
Đang chuẩn bị đi vào cổng chung cư.
Đột nhiên, từ xa có một ánh đèn xe chói mắt chiếu sáng rực rỡ, trong màn đêm tối tăm, chiếu thẳng về phía bóng hình mảnh mai của cô.
Ánh sáng chói mắt, Tô Hạ giơ mu bàn tay lên che mắt, nhìn qua kẽ tay.
Chiếc xe xa xỉ bản giới hạn màu đen này có chút quen thuộc.
Hơn nữa xuất hiện ở khu chung cư kiểu này của cô cũng vô cùng nổi bật.
Trong lúc cô còn chưa kịp phản ứng.
Xe lại "Bíp" một tiếng.
Tiếng còi này giống như chủ nhân của nó, ngạo mạn xé tan đêm khuya tĩnh mịch của khu chung cư.
Tô Hạ chớp chớp mắt mới nhận ra đây là xe của Cố Phàm.
Sao anh lại đến đây?
Lẽ nào là đến tìm cô?
Cô nhìn lướt qua xung quanh một lượt, xung quanh quả thực chỉ có một mình cô.
Suy nghĩ một hồi, Tô Hạ bước nhỏ đi tới.
Cùng lúc đó, Cố Phàm cũng mở cửa xe bước xuống.
Anh lười biếng tựa vào cửa xe, hai tay đút túi quần, ánh mắt sâu thẳm, nhìn người phụ nữ kiều diễm đang đi tới từ xa.
Tô Hạ thong thả đi đến trước mặt anh.
Người đàn ông mặc chiếc áo sơ mi màu xám đơn giản nhưng đắt tiền, không thắt cà vạt, vài chiếc cúc áo ở cổ được cởi ra, lộ ra đường nét xương quai xanh quyến rũ.
Xắn tay áo lên một cách tùy ý, đường nét cánh tay hoàn hảo mượt mà, gân xanh ẩn hiện.
Dưới ánh đèn đường, ánh sáng chiếu lên mặt anh, làm tôn lên ngũ quan sâu thẳm, đẹp trai tài tú.
"Cố Phàm, sao anh lại ở đây?"
Cố Phàm chằm chằm nhìn vào đôi lông mày tinh tế của người phụ nữ này, cái mũi của cô, đôi môi đỏ mộng của cô.
Nửa ngày sau, anh đưa tay từ trong túi ra.
Một sợi dây chuyền pha lê xuất hiện trong tay anh rồi trượt xuống.
Viên pha lê màu xanh lá cây, trong suốt lấp lánh, phát ra ánh sáng dịu nhẹ dưới ánh đèn đường.
Là bà ngoại cho cô khi cô mới vào nhà họ Tô, đặc biệt nhờ Đức Phật khai quang để bảo vệ cô bình an.
Hai ngày nay xảy ra quá nhiều chuyện, Tô Hạ còn không chú ý là nó đã biến mất.
"Dây chuyền của cô rơi trên xe tôi."
"Cảm ơn anh muộn thế này rồi mà còn giúp tôi mang trả lại."
Tô Hạ giơ tay ra muốn lấy lại.
Cố Phàm thuận thế giơ tay thẳng lên cao.
Chiều cao gần 1m88 của anh, cô mới có 1m67.
Tô Hạ kiễng chân, vươn dài tay ra, trong chốc lát cũng không với tới được.
Gương mặt trắng trẻo dịu dàng của cô nhăn lại, có chút bực bội.
Chuyện xảy ra tối nay, cô không phải là hoàn toàn không có cảm giác.
Ngược lại cô giấu ở sâu trong lòng.
Đột nhiên bị Cố Phàm trêu chọc như thế này, sự bực tức trong lòng Tô Hạ bỗng bộc phát ra.
"Cậu Cả Cố, lẽ nào là nhìn trúng sợi dây chuyền của tôi nên không muốn trả lại à?"
Khóe miệng Cố Phàm nhếch lên, ngón tay cầm sợi dây chuyền pha lê hơi nâng cằm người phụ nữ lên, ngắm nghía biểu cảm nhỏ nhặt của cô.
Đôi mắt người phụ nữ đen nhánh rõ ràng, ánh lên những tia sáng li ti, mang theo sự bực tức nhẹ.
Ừm.
Không bị thương.
Cũng không khóc.
Tô Hạ bị nâng cằm lên, ngẩng đầu đối diện với đôi mắt sâu thẳm đến cực điểm của người đàn ông.
Hơi thở của anh lượn dờn trên mặt cô, hương thơm thanh mát của gỗ thông quyện với một chút mùi thuốc lá nhẹ nhàng.
Trong chốc lát cô hơi thẫn thờ.
Giọng nói của Cố Phàm ẩn chứa ba phần cười cợt:
"Tô Hạ, tôi vất vả đường xá xa xôi mang sợi dây chuyền đến trả cho cô như thế này, cô không thể hiện chút gì sao?"
"Anh có thể liên lạc với tôi... để... lấy mà."
Cũng đâu có ai bảo anh nửa đêm nửa hôm mang đến đâu.
Cô nhỏ giọng hỏi:
"Vậy tôi mời anh ăn cơm nhé? Coi như đáp lễ."
"Muộn thế này rồi còn ăn cơm?"
Ánh mắt lơ đãng của Cố Phàm thong thả dừng lại trên người cô, hừ nhẹ một tiếng.
"Trong đầu cô chỉ có chuyện ăn cơm thôi à?"
Tô Hạ bĩu bĩu môi, không phải chỉ có ăn cơm.
Là không biết thể hiện cái gì thôi.
"Nếu không thì còn làm gì được nữa?"
Cố Phàm nâng nâng cằm:
"Lên xe."
Thấy Tô Hạ ngơ ngác đứng ở cửa xe không nhúc nhích.
Đáy mắt Cố Phàm xẹt qua một tia giễu cợt nhẹ nhàng:
"Sợ tôi sẽ ăn thịt cô sao?"
Đôi mắt đen nhánh của Cố Phàm đánh giá người phụ nữ một lượt từ trên xuống dưới.
Tô Hạ tối nay mặc chiếc váy bó sát màu đen, thân hình đường cong quyến rũ, làn da trắng nón, mái tóc hơi xoăn xõa sau lưng, giống như một tiểu tinh linh màu đen tỏa ra sự quyến rũ.
"Ừm, cũng không phải chưa từng ăn qua, quả thực... khá là tốt."
Tô Hạ nhớ lại những hình ảnh cuồng nhiệt khó nói thành lời với người đàn ông này, mặt bỗng nhiên nóng bừng lên dữ dội, cô không kiềm được mà sờ sờ tai.
"Muộn quá rồi... tôi... không ra ngoài nữa đâu."
Không biết tại sao khi đối mặt với Cố Phàm, cô luôn vô thức thấy căng thẳng.
Có lẽ là do khí chất cao quý kiêu ngạo của người ở bề trên của người đàn ông này quá đỗi áp đảo.
Cố Phàm khoanh hai tay trước ngực, nhìn xuống từ trên cao, đôi mắt đột nhiên trở nên sâu thẳm, khóe môi nhếch lên.
"Tô Hạ. Muốn lấy dây chuyền thì ngoan ngoãn lên xe, lời tôi không nói lần thứ hai đâu."
Tô Hạ nghiến răng, không còn cách nào khác, đành phải ngoan ngoãn leo lên ghế phụ.
Đêm khuya, một chiếc xe màu đen như tia chớp trong đêm tối, lao nhanh đi, xé tan sự tĩnh mịch của đêm thâu.
Ngoài cửa xe, ánh đèn neon đủ mọi màu sắc đan xen vào nhau, giống như một bức tranh cuộn đang chuyển động.
Tiếng gió rít gào ngoài cửa xe, giống như muốn xé rách cả thế giới ra vậy.
Cố Phàm lái cực kỳ nhanh, tốc độ gần 160km/h, nhưng lại rất êm ái.
Hai tay anh nắm lấy vô-lăng, ánh mắt lạnh lẽo chiếu thẳng về phía trước cửa xe.
Hình như mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát của anh, thong dong tự tại.
Khung cảnh lộng lẫy lướt qua nhanh chóng bên cửa xe trở thành màu nền cho người đàn ông.
Đây là lần đầu tiên Tô Hạ ngồi trên chiếc xe với tốc độ nhanh đến mức như sắp bay lên thế này.
Cô căng thẳng nắm chặt dây an toàn, lòng bàn tay đều ướt đẫm mồ hôi.
Không kiềm được mà lên tiếng:
"Cố Phàm, tôi, tôi không gấp thời gian đâu, chúng ta có thể đi chậm một chút được không."













