Chết Rồi! Lỡ Trêu Phải Thái Tử Gia Kinh Thành Rồi – Chương 10: Ngày bị bắt cóc chúng ta đã chia tay rồi
Chết Rồi! Lỡ Trêu Phải Thái Tử Gia Kinh Thành Rồi
Tô Minh Châu chạy lên phòng ngủ ở tầng hai của cô ta.
Đem tất cả đồ đạc bày trí trong phòng ném sạch một lượt!
Nấp sau cửa phòng ngủ đều có thể nghe thấy tiếng đập phá đồ đạc dữ dội bên trong.
Lý Tẩu dẫn theo bác sĩ gia đình đứng đợi ở cửa, mãi vẫn chưa gõ cửa.
Bà làm người làm ở Tô gia hơn 20 năm, cũng tương đương với quản gia.
Lý Tẩu nhìn Tô Minh Châu lớn lên, tính cách cô ta kiêu ngạo hống hách, tính tình ngang ngược ngông cuồng.
Trước đây cô ta là đại tiểu thư danh chính ngôn thuận của Tô gia thì còn đỡ.
Mọi người đối với sự nhường nhịn và chiều chuộng cô ta đều tâm服 khẩu phục.
Nhưng bây giờ cô ta đã là thiên kim giả rồi, tính nết của Tô Minh Châu vẫn không thu liễm chút nào, thậm chí riêng tư còn biến tướng hơn.
Cũng không biết ông chủ bà chủ nghĩ thế nào nữa.
Cái loại hàng giả này còn giữ lại Tô gia làm gì!
Tô Hạ tiểu thư tốt hơn cô ta gấp trăm lần!
Tô Minh Châu đập phá đồ đạc xong, cảm xúc uất ức vừa bị nhục mạ mới dịu đi một chút.
Được lắm!
Tô Hạ, tối nay chẳng qua cô cậy vào việc Lục Yến Đình chống lưng cho cô nên bố mẹ mới thiên vị cô.
Đã Lục Yến Đình là chỗ dựa của cô, cũng là người cô yêu nhất.
Vậy thì tôi sẽ cướp Lục Yến Đình khỏi tay cô.
Tôi sẽ làm cho cô đau đớn đến chết.
Tô Minh Châu lấy điện thoại ra, giở đến khung chat * của Thẩm Phiêu Phiêu, trên mặt lộ ra nụ cười hiểm độc.
Cô ta và Thẩm Phiêu Phiêu vốn dĩ không quen biết.
Nhưng, họ có chung kẻ thù.
Cô ta từng chủ động đến bệnh viện thăm Thẩm Phiêu Phiêu.
Hai người vừa gặp đã hợp, kết bạn *, để sau này có cơ hội sẽ giúp đỡ lẫn nhau.
Gửi tin nhắn xong, tâm trạng Tô Minh Châu mới tốt lên.
Cô ta mở cửa phòng ngủ, bảo bác sĩ gia đình mau chóng bôi thuốc lên cổ cho cô ta.
Bởi vì tiếp theo đây có một vở kịch hay đang chờ để xem!
--
Sau trò hề nhỏ này.
Tô Trường Thịnh bảo người làm đổi âm nhạc thành một bản Waltz, bảo quan khách tiếp tục thưởng thức tiệc tối.
Trần Quỳnh Phiến tuy rằng không bực bội việc Tô Hạ vô lý vô ngao ở chuyện dây chuyền kim cương.
Nhưng nhìn thấy Lục Yến Đình bảo vệ cô, ngọn lửa trong lòng bà rốt cuộc cũng nhẫn nhịn xuống được.
Bà làm Tô phu nhân nhiều năm.
Vinh hoa phú quý của Tô gia đối với bà cũng rất quan trọng.
Mà Tô Hạ dù có không tốt thì từ đầu đến cuối vẫn là con gái ruột của bà.
Tô Hạ trói chặt với Lục Yến Đình chính là đại diện cho việc Tô gia trèo lên được gia tộc danh giá Lục gia.
Trần Quỳnh Phiến cảm thấy thừa thắng xông lên, bà vừa định nhắc đến chủ đề ngày kết hôn.
Tô Hạ đã rất không khách khí trực tiếp lôi Lục Yến Đình đi mất.
Trần Quỳnh Phiến: "..."
Cái con ranh này, không biết là ta đang làm tốt cho con sao!
Bên ngoài biệt thự cạnh bể bơi.
Tô Hạ lùi lại vài bước, hai tay khoanh trước ngực, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lục Yến Đình, không có một chút nhiệt độ.
"Anh đến làm gì?"
Ánh mắt sâu thẳm của Lục Yến Đình nhìn chằm chằm Tô Hạ.
Ngũ quan cô sắc sảo, trang điểm tinh tế đẹp đẽ, mái tóc dài hơi xoăn đen nhánh, trên người mặc chiếc váy ngắn bó sát lệch vai màu đen, vòng eo thon gọn, thân hình lồi lõm có quyến rũ gợi cảm.
Anh rất ít khi thấy cô mặc quyến rũ như vậy, nhưng lại có một phong vị riêng.
Lục Yến Đình lại nghĩ đến cuộc gọi tắt máy đó.
Tô Hạ trước đây chưa bao giờ tắt máy với anh.
Chỉ cần là cuộc gọi của anh thì trong vòng ba giây nhất định sẽ nghe.
Giọng nói Lục Yến Đình có chút trầm thấp, chất vấn: "Tại sao em lại tắt máy?"
Khóe miệng Tô Hạ nhếch lên một đường cong lạnh lẽo.
"Lục Yến Đình, đầu óc anh có phải bị mất trí nhớ rồi không, khoảnh khắc anh bảo tên bắt cóc cưỡng hiếp tôi thì chúng ta đã chia tay rồi, anh còn mặt mũi hỏi tôi tại sao tắt máy sao?"
Lục Yến Đình nhíu mày.
Không thích nghe cô nói hai chữ chia tay này.
Nếu như ngày cô chơi trò "bắt cóc" mà không nói chia tay.
Anh có lẽ cũng sẽ không lạnh nhạt như vậy.
Lục Yến Đình hừ lạnh một tiếng, giọng điệu coi thường.
"Vừa rồi nếu không có anh thì e là em đã bị Tô Minh Châu bắt nạt cho tơi tả rồi."
"Tô Hạ, em nói xem em đối với anh thì đao to búa lớn thế, sao đối với người Tô gia lại nhát gan thế này, tính khí của em lẽ nào chỉ biết dùng trên người anh thôi sao?"
Ở bên nhau 5 năm, Lục Yến Đình đương nhiên biết cách đả kích cô thế nào.
Tô Hạ lần này không nổi giận, ngược lại mỉm cười, nhưng thái độ lại tùy tiện tới cực điểm, giống như đối xử với người dưng.
"Ồ, tôi một lòng một dạ tốt với anh 5 năm trời, chuyện vừa rồi coi như anh bồi thường phí tổn thất tinh thần cho tôi đi."
Nghe thấy lời này, lông mày Lục Yến Đình nhíu chặt lại.
Anh đương nhiên không cho rằng Tô Hạ thật sự muốn chia tay với mình.
Tô Hạ nếu như muốn nhận được sự cưng chiều ở Tô gia thì tất nhiên cần thân phận này của anh giúp cô đè nén Tô Trường Thịnh và Trần Quỳnh Phiến.
Đây chắc là sự kháng nghị của cô, kháng nghị việc anh tổ chức đám cưới cho Thẩm Phiêu Phiêu.
Nghĩ đến đây, Lục Yến Đình đôi chân dài bước tiến lên một bước, giọng điệu ôn hòa hơn một chút.
"Tô Hạ, em cũng chiến tranh lạnh vài ngày rồi, đến cả chuyện bắt cóc em cũng dàn dựng ra để uy hiếp anh, tất cả những chuyện này anh đều không tính toán với em, cho nên em cũng biết dừng lại đúng lúc đi, đừng náo loạn nữa."
"Còn về việc tổ chức đám cưới cho Phiêu Phiêu lần này chỉ là tròn giấc mơ cuối cùng của cô ấy. Nếu như em để ý như vậy, anh hứa với em, đám cưới của chúng ta tuyệt đối sẽ hoành tráng hơn cái này."
Tô Hạ cảm thấy buồn cười tới cực điểm.
Yêu người đàn ông này 5 năm, anh lại chẳng hiểu một chút nào về cô.
Anh lại có thể cho rằng bắt cóc là do cô cố ý dàn dựng để tranh sủng!
Khoảnh khắc này cô nhận ra sâu sắc rằng sự chân thành 5 năm qua đã trao nhầm người rồi!
Khóe miệng cô nhếch lên đường cong mỉa mai.
"Lục Yến Đình, tôi đối với anh đã chết tâm rồi, bây giờ tôi rộng lượng chân thành chúc phúc cho đôi chó nam nữ anh và Thẩm Phiêu Phiêu khóa chặt lấy nhau, đám cưới giả thì có gì thú vị chứ, anh chi bằng cùng cô ta bày đám cưới thật rồi kết hôn luôn đi."
Nhìn phản ứng quá đà này của Tô Hạ.
Lục Yến Đình cố nén sự mất kiên nhẫn trong lòng.
"Tô Hạ, kiên nhẫn của anh có hạn độ, em muốn cái gì cứ nói cho anh biết, coi như là sự bồi thường của anh dành cho em."
Tô Hạ đang định nói gì đó thì khóe mắt liếc thấy Thẩm Phiêu Phiêu trong bộ váy trắng yếu ớt xuất hiện ở biệt thự.
Cô cười, nụ cười mang theo sự mỉa mai nồng đậm.
"Lục Yến Đình, tôi chẳng muốn cái gì cả, nếu như tối nay anh giữa tôi và Thẩm Phiêu Phiêu mà không hề do dự lựa chọn tôi, biết đâu chừng tôi có thể cân nhắc tha thứ cho anh một lần!"













