Chạy Trốn À? Bảo Bối Nhốt Em Lại Có Được Không? – Chương 68: Mỗi Lần Ở Bên Anh, Tôi Đều Cảm Thấy Ghê Tởm
Chạy Trốn À? Bảo Bối Nhốt Em Lại Có Được Không?
Khi Nguyễn Miên tỉnh lại hoàn toàn, đã là ba ngày sau.
Trong bảy mươi hai tiếng ấy, ngoài lúc bị bế đi tắm rửa, cô gần như không rời khỏi chiếc giường kia.
Vị trí bên cạnh trống rỗng, lạnh ngắt, không còn hơi ấm hay khí tức của Thẩm Vọng.
Cô vén chăn xuống giường. Làn da không mảnh vải che thân, từ cổ xuống đến mắt cá chân phủ đầy vết đỏ và bầm tím, không một chỗ nào nguyên vẹn.
Đồ cầm thú! Cặn bã! Đồ đàn ông chó!
Nguyễn Miên thầm mắng anh trong lòng.













