Chạy Trốn À? Bảo Bối Nhốt Em Lại Có Được Không? – Chương 48: Bảo Bối, Kỹ Thuật Của Em Tệ Quá
Chạy Trốn À? Bảo Bối Nhốt Em Lại Có Được Không?
Sáng sớm.
Ánh nắng mỏng manh len qua khe rèm, rải xuống chiếc giường đôi còn vương vẻ hỗn loạn những vệt sáng mờ ảo.
Nguyễn Miên lật người trong cơn buồn ngủ, cánh tay theo thói quen vươn sang bên cạnh — chỉ chạm vào một khoảng lạnh lẽo.
Cô khẽ nhíu mày, từ từ mở mắt.
Ôm chăn ngồi dậy, cô thấy Thẩm Vọng đang mặc sơ mi. Cô vén chăn bước xuống giường.
“Anh đi công ty sớm vậy sao?”
Cô cầm lấy cà vạt, đứng trước mặt anh, giúp anh thắt lại.
“Ừ.” Thẩm Vọng để mặc cô loay hoay, khẽ nâng cằm để cô tiện tay chỉnh, “Tối qua chẳng phải em kêu mệt suốt sao? Không ngủ thêm chút nữa?”
Lời nói thẳng thừng ấy khiến hai má Nguyễn Miên đỏ bừng. Cô chỉnh lại nút thắt cà vạt cho ngay ngắn.
“Em… có thể đi cùng anh không?”
Ánh mắt người đàn ông chợt trầm xuống.
Nguyễn Miên biết anh vốn đa nghi, vội vàng giải thích:













