Chạy Trốn À? Bảo Bối Nhốt Em Lại Có Được Không? – Chương 46: Câu Giờ
Chạy Trốn À? Bảo Bối Nhốt Em Lại Có Được Không?
“Em… em không phải không muốn ăn…”
Cô khẽ nắm lấy vạt áo anh, lắc lắc: “Chồng à…”
“Nơi này tối lắm, lạnh lắm… Em ở một mình, sợ…”
Hàng mi cô còn vương nước mắt chưa khô, chóp mũi đỏ ửng, trông đáng thương vô cùng.
“Em chỉ là… chỉ là muốn cùng anh, xuống nhà ăn dưới lầu, giống như trước kia, ăn một bữa tối đàng hoàng thôi, được không?”
“Em hứa, ăn xong sẽ quay lại ngay. Được không?”
“Em xin anh mà… anh ơi…”
Tiếng “anh ơi” cuối cùng nhẹ đến mềm lòng.
Thẩm Vọng nhìn cô, ánh mắt dò xét. Trong những lời kia có mấy phần thật lòng, mấy phần tính toán, anh không nói.
Nguyễn Miên cảm thấy tim mình như muốn nhảy ra khỏi cổ họng. Cô sắp không diễn nổi nữa rồi. Nhưng cô không muốn tiếp tục bị nhốt trong căn gác xép ấy. Nếu còn ở đó thêm, cô thật sự sẽ phát điên.
Muốn ra ngoài, chỉ còn cách thuận theo anh. Dỗ dành anh.













