Chạy Trốn À? Bảo Bối Nhốt Em Lại Có Được Không? – Chương 144: Giấc mộng đẹp tan vỡ
Chạy Trốn À? Bảo Bối Nhốt Em Lại Có Được Không?
Nguyễn Miên tỉnh lại vì đói, đầu óc choáng váng đến mức mọi thứ trước mắt đều lảo đảo.
Đập vào mắt cô là một căn nhà tre nhỏ, bố trí đơn giản, gần như chẳng có đồ đạc gì. Trên bàn và tường treo đủ thứ kỳ quái.
Tranh thủy mặc kiểu Trung Hoa, đèn lồng cổ, chuông gió bằng lông vũ đính xương rủ xuống…
Cửa sổ mở toang, bên ngoài nắng gay gắt như thiêu đốt. Trong sân có hai cây cọ cao lớn. Không khí trong phòng nóng hầm hập, trán cô lấm tấm mồ hôi, hoàn toàn không có chút lạnh lẽo nào của mùa đông Nam Thành.













