Cạm Bẫy – Chương 67
Cạm Bẫy
Mạc Tiệp ôm lấy cậu run rẩy một hồi lâu mới bình phục lại sau trận cao trào, ánh mắt mê ly ngẩng đầu lên nhìn cậu.
Dưới vài tia nắng xuyên qua rèm cửa, con ngươi sâu thẳm của cậu như ánh lên sắc màu của hổ phách, dường như chỉ cần nhìn một cái là có thể phong ấn lại trái tim đang đập liên hồi kịch liệt của cô lúc này.
"Mẹ ơi……"
Bùi Ngọc gọi vài tiếng cô mới hoàn hồn lại.
"Ừm?"













