Cạm Bẫy – Chương 122
Cạm Bẫy
“Em… đừng quậy nữa, thang… thang máy… a——” Mạc Tiệp mới nói được một nửa liền cảm thấy tay cậu đã bắt đầu sờ soạng mông mình.
“Chúng ta cùng chết ở đây cũng tốt mà.” Bùi Ngọc cúi đầu ngậm lấy một ngụm thịt thơm nơi cổ cô, khẽ mút thành tiếng, “Lãng mạn biết bao…”
“Nói bậy bạ gì đó… Em không báo cảnh sát thì để chị.” Mạc Tiệp đỏ bừng cả mặt, vừa né tránh cái mút cắn của cậu vừa đẩy cậu ra.













