Bốn Năm Tù Ngục, Thiên Kim Giả Trở Lại! – Chương 667: Sự bận lòng giống như liều thuốc độc không thể chữa trị tận gốc
Bốn Năm Tù Ngục, Thiên Kim Giả Trở Lại!
"Tôi vừa mới hoàn thành xong phần việc mình phụ trách." Giọng Lâm Tiêu nhẹ nhàng, trong tiếng nói lộ rõ vẻ mệt mỏi nhưng lại không có nửa lời oán trách.
Khương Thừa Ân im lặng vài giây, giơ tay khóa cửa rồi quay người đi thẳng ra ngoài.
Lâm Tiêu một tay vịn vào tường để giữ vững cơ thể đang lảo đảo nghiêng ngả.
Cô nhìn bóng lưng rời đi của Khương Thừa Ân, rất muốn giải thích thêm một câu nhưng lại cảm thấy có chút lực bất tòng tâm.
Tuy nhiên —
Vào lúc này, Khương Thừa Ân đi chưa được mấy bước bỗng nhiên dừng bước.
Anh ta từ trong túi áo thượng y móc ra một viên kẹo, sau đó quay trở lại trước mặt Lâm Tiêu, nhét viên kẹo vào lòng bàn tay cô, trầm giọng nói: "Bị hạ đường huyết rồi phải không? Đừng có xem thường nó, nếu sơ suất đại khái là sẽ xảy ra chuyện đấy."













