Bốn Năm Tù Ngục, Thiên Kim Giả Trở Lại! – Chương 5: Anh chỉ muốn quan tâm em!
Bốn Năm Tù Ngục, Thiên Kim Giả Trở Lại!
Sau khi rời khỏi nhà họ Tần, Lâm Tiêu lập tức bấm một cuộc gọi.
"Bắt đầu từ hôm nay, đình chỉ mọi hợp tác với các doanh nghiệp của nhà họ Tần."
Cúp máy, Lâm Tiêu nhét điện thoại vào túi quần, ngoái lại nhìn ngôi nhà mà cô từng sống mười bảy năm.
Cứ như đã qua một đời.
Từ nay về sau, cô và nhà họ Tần,
Ân đoạn nghĩa tuyệt.
Lâm Tiêu hít một hơi thật sâu.
Lúc quay người định đi, không ngờ lại đụng sầm vào ngực một người đàn ông đi tới.
Quán tính khiến cô ngã ngửa ra sau, nhưng người đàn ông đó đã nhanh tay tóm lấy rồi kéo cô lại.
"Tiêu Tiêu?"
Lâm Tiêu ngước lên, đôi mắt thanh lãnh chợt dao động.
Trái tim tưởng chừng như đã không còn cảm giác của cô bất giác đập trật đi hai nhịp.
Cô nhìn người đàn ông trước mặt ——
Con trai độc nhất của nhà họ Tạ ở Vân Thành, vị hôn phu cũ của cô, Tạ Nam Châu.
Lâm Tiêu gần như theo bản năng rụt tay lại, lùi về sau hai bước.
Đôi mày Tạ Nam Châu khẽ nhíu lại không dễ phát hiện, ánh mắt lướt qua khuôn mặt lạnh nhạt, xa cách của cô...
So với đại tiểu thư nhà họ Tần rạng rỡ như ánh mặt trời ngày xưa, quả thực như hai người khác biệt.
"Em... về rồi."
Anh ta khẽ mở lời, dùng từ "về rồi" chứ không phải "ra rồi".
Dáng vẻ cẩn thận bảo vệ lòng tự trọng của cô lại khiến Lâm Tiêu cảm thấy vô cùng châm biếm và nực cười.
Tần Tiêu của quá khứ từng yêu Tạ Nam Châu một cách phô trương và sâu đậm.
Cô từng ân cần hỏi han, vì anh ta mà đích thân xuống bếp làm canh làm cơm.
Ngay cả khi Tạ Nam Châu luôn tỏ thái độ hờ hững, chưa từng một lần thừa nhận thân phận vị hôn thê của cô trước mặt người khác.
Nhưng Tần Tiêu từng cho rằng, chỉ cần bản thân đủ nhiệt tình, sớm muộn gì cũng có ngày làm tan chảy trái tim Tạ Nam Châu.
Nhưng mà…
Ngày cô bị vu oan, Tạ Nam Châu cũng có mặt ở đó.
Thế nhưng anh ta lại đứng bên cạnh Tần Sơ Nguyệt, ánh mắt nhìn cô đầy vẻ chán ghét và cảnh cáo, y hệt như người nhà họ Tần.
Từ đầu chí cuối, anh ta không hề nói đỡ cho cô một lời.
Ông nội nhà họ Tần từng cứu ông nội nhà họ Tạ trong một tai nạn, hôn ước của hai nhà cũng được định ra từ lúc đó.
Đại tiểu thư nhà họ Tần lúc đó là Tần Tiêu, còn bây giờ đã thành Tần Sơ Nguyệt.
Hôn ước đó tự nhiên cũng chuyển sang Tần Sơ Nguyệt.
Tạ Nam Châu thiên vị Tần Sơ Nguyệt cũng không có gì đáng ngạc nhiên.
Chỉ là… mỗi lần nhớ lại, ngực cô vẫn len lỏi một nỗi đau nhức.
Nén lại sự chua xót này, Lâm Tiêu nhếch môi, tỏ ra vẻ không mấy bận tâm.
"Anh Tạ đến tìm Tần Sơ Nguyệt phải không? Xem ra hai người sắp có chuyện vui rồi, chúc mừng."
Trước đây cô luôn thân mật gọi anh ta là "Nam Châu", giờ đây lại xa lạ gọi một tiếng "anh Tạ".
Trái tim Tạ Nam Châu như bị thứ gì đó siết chặt.
Anh ta cau mày nhìn cô, giọng khàn khàn: "Tiêu Tiêu, bốn năm không gặp, em chỉ muốn nói với anh những lời này sao?"
Tần Tiêu ngày xưa ở trước mặt anh ta có nói mãi cũng không hết chuyện, nhưng cô của hiện tại, từ trên xuống dưới đều toát ra bốn chữ hờ hững, xa cách.
Thấy cô im lặng, Tạ Nam Châu cau chặt mày.
Khựng lại một chút, anh ta nhìn về phía biệt thự nhà họ Tần phía sau Lâm Tiêu: "Nghe nói sáng nay bác gái đã đi đón em, sao vừa về đã lại định đi?"
Lâm Tiêu đáp: "Không liên quan đến anh."
Sâu trong đôi mắt sáng ngời của cô gái chất chứa sự lạnh lẽo u uất.
Khiến trong lòng Tạ Nam Châu chẳng lấy gì làm dễ chịu, anh ta nói: "Tiêu Tiêu, anh chỉ muốn quan tâm em!"
Lâm Tiêu bật cười chế giễu: "Anh Tạ nên dành thời gian mà quan tâm vị hôn thê của mình thì hơn. Hai người chắc sắp đính hôn rồi, nếu để Tần Sơ Nguyệt nhìn thấy anh và tôi cứ dây dưa không rõ ràng thế này, cô ta sẽ nghĩ gì? Lẽ nào anh Tạ định bỏ đại tiểu thư nhà họ Tần không cưới, lại đi trêu chọc một người phụ nữ từng ngồi tù như tôi?"
Tạ Nam Châu im lặng.
Lại là sự im lặng giống như ngày hôm đó.
Lâm Tiêu hừ lạnh một tiếng: "Mong anh Tạ tự trọng."
Cô nói xong liền cất bước định rời đi, nhưng cổ tay bất ngờ bị Tạ Nam Châu nắm chặt.
Anh ta nhìn Lâm Tiêu với vẻ như không cam tâm, đáy mắt nhuốm màu đỏ ửng, trầm giọng nói:
"Tiêu Tiêu, anh và Sơ Nguyệt sắp đính hôn rồi. Nhưng chỉ cần em muốn, chúng ta vẫn có thể giống như trước đây, sẽ không có gì thay đổi cả."













