Bốn Năm Tù Ngục, Thiên Kim Giả Trở Lại! – Chương 20: Muốn xem cậu mặc
Bốn Năm Tù Ngục, Thiên Kim Giả Trở Lại!
Lái xe về căn hộ.
Lục Lâm Xuyên và Lâm Tiêu chuyển đống túi lớn túi nhỏ vào nhà.
"Cứ để đây đã, anh mau đi đi, kẻo trễ giờ rửa xe." Lâm Tiêu giục.
Công ty của Lục Lâm Xuyên vừa hay có một cuộc họp. Anh liếc nhìn phòng khách chất đầy đồ, nói: "Đợi tôi về rồi cùng dọn."
Lâm Tiêu gật đầu.
Nhưng Lục Lâm Xuyên vừa đi, cô đã không nhàn rỗi được mà bắt tay vào dọn dẹp.
Lúc này, điện thoại đổ chuông.
Lâm Tiêu bắt máy, kẹp điện thoại vào tai, tay vẫn tiếp tục làm việc.
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói lanh lảnh đinh tai nhức óc của Tô Khởi: "Tiêu Tiêu, cậu ra ngoài rồi sao không báo cho tớ một tiếng?! Nếu hôm nay cậu không đến MCN mua đồ, thì đến giờ tớ vẫn bị giấu nhẹm đi đấy!"
Nhờ nhân viên ở Vạn Hoa Quốc Tế báo cáo cấp trên về vị VIP chí tôn có đặc quyền cao nhất này, cô ấy mới biết được chuyện.
Tai Lâm Tiêu ù đi, cô hơi nghiêng đầu, thản nhiên đáp: "Bận quá quên mất, với lại chẳng phải giờ cậu đã biết rồi sao?"
Tô Khởi bĩu môi: "Tớ không quan tâm, tớ giận rồi, cậu phải lập tức đến dỗ tớ ngay! Tối nay ở quán bar Tinh Diệu, không gặp không về!"
Tối nay...
Lâm Tiêu nhìn đồng hồ, đã chín giờ rồi.
Hôm nay cô vừa mới kết hôn, nếu về quá muộn thì có vẻ không hay cho lắm.
Lâm Tiêu có chút do dự: "Hôm nay hơi muộn rồi, hay là... để mai nhé?"
"Tiêu Tiêu, có phải cậu hết thương tớ rồi không?" Giọng Tô Khởi tủi thân như sắp khóc, "Mới có bốn năm mà tình cảm đã nhạt phai rồi sao..."
Phải biết rằng trước kia dù có muộn đến đâu, chỉ cần một người lên tiếng gọi, người kia lập tức gác lại mọi chuyện để chạy đến.
Lâm Tiêu biết Tô Khởi đang cố tình làm nũng, nhưng nghĩ lại, bốn năm không gặp, cô cũng thực sự có chút nhớ Tô Khởi.
Thế là cô bật cười: "Được rồi, Tô đại tiểu thư của tôi, đợi tớ xử lý xong việc đang dở tay sẽ qua."
Cúp máy, Lâm Tiêu đem đồ trang trí mua về bày biện từng thứ một. Dọn dẹp xong, cả căn phòng như được khoác lên mình một diện mạo mới, tràn trề sức sống.
Còn về mấy bộ đồ mới mua cho Lục Lâm Xuyên...
Cô không tiện trực tiếp mang vào phòng anh, đành đặt tạm lên ghế sofa.
Lục Lâm Xuyên đã ra ngoài hơn một tiếng đồng hồ mà vẫn chưa về.
Nhớ tới cuộc hẹn với Tô Khởi, cô lấy điện thoại nhắn cho anh một tin: Anh Lục, quần áo của anh tôi để trên sofa nhé. Tôi có việc phải ra ngoài một lát, sẽ về muộn. Anh cứ nghỉ ngơi sớm đi, không cần đợi tôi đâu.
Nhắn xong, Lâm Tiêu cất điện thoại vào túi, rồi ra khỏi cửa.
Quán bar Tinh Diệu.
Đây là một trong những quán bar xa hoa và hào nhoáng bậc nhất ở Vân Thành, cũng là tụ điểm tiêu tiền của giới thượng lưu. Nếu không đặt trước thì tuyệt đối không thể vào trong.
Nơi đây cũng thường xuyên mời những ca sĩ nổi tiếng đến biểu diễn.
Nghe nói hát một bài ở đây, cát-xê còn cao hơn cả một lần đi diễn thương mại của ngôi sao bên ngoài.
Thế nên trong giới giải trí, ngoại trừ những ngôi sao hạng A hay đỉnh lưu, những người khác được mời đến đây biểu diễn cũng coi như một đặc ân lớn.
Lâm Tiêu vội vã ra ngoài nên không kịp thay đồ, trên người vẫn là chiếc áo thun quần jeans đơn giản.
Cô xưng tên Tô Khởi mới được bảo vệ cho vào.
Tinh Diệu có diện tích rất lớn, Lâm Tiêu loanh quanh bên trong hồi lâu mới tìm thấy vị trí của Tô Khởi. Khu vực này nằm đối diện ngay với sân khấu quán bar, có thể nói là vị trí đắc địa nhất ở đây, chi phí cho một đêm tối thiểu cũng phải từ mười vạn tệ trở lên.
Nhưng giây phút nhìn thấy Tô Khởi, cô lập tức chỉ muốn quay đầu bỏ chạy.
Chỉ thấy Tô Khởi tay phải đang ôm ấp một tiểu sinh trắng trẻo, bên trái lại đang được một tiểu thịt tươi đút rượu cho uống.
Lâm Tiêu đưa tay đỡ trán. Bốn năm không gặp, Tô Khởi vẫn chơi bời trác táng y như xưa.
Bắt gặp bóng dáng quen thuộc, Tô Khởi lập tức ngẩng đầu. Khoảnh khắc nhìn thấy Lâm Tiêu, nụ cười trên mặt cô ấy sững lại, cô ấy vội đẩy những gã đàn ông bên cạnh ra.
Tô Khởi đứng bật dậy, tiến lên ôm chầm lấy Lâm Tiêu.
"Tiêu Tiêu, cuối cùng tớ cũng được gặp lại cậu rồi." Tô Khởi nghẹn ngào.
Lâm Tiêu đưa tay vỗ về lưng cô ấy, nhẹ giọng dỗ dành: "Tớ vẫn khỏe mạnh đứng đây mà."
Tô Khởi buông cô ra, lau giọt nước mắt vương trên khóe mắt, kéo cô ngồi xuống bên cạnh. Gương mặt cô ấy lại rạng rỡ nụ cười hạnh phúc.
"Mau kể cho tớ nghe xem, bốn năm qua cậu sống thế nào? Ở trong đó có phải chịu ấm ức gì không? Kẻ nào dám bắt nạt cậu, Tô Khởi tớ tuyệt đối sẽ không tha cho hắn!"
Dưới ánh đèn lấp lánh rực rỡ, ánh mắt Lâm Tiêu khẽ chùng xuống.
Tù nhân ở Vân Thành đa phần đều là những kẻ hung ác tàn bạo. Nhớ lại những tháng ngày sống không bằng chết khi mới vào tù, Lâm Tiêu không khỏi thoáng chốc bàng hoàng.
Nhưng may thay cô đã gặp được sư phụ, và cũng thật may mắn khi ở phía bên kia bức tường sắt lạnh lẽo, vẫn có người thật lòng quan tâm đến cô.
Lòng Lâm Tiêu trào dâng một cỗ ấm áp, cô nắm lấy tay Tô Khởi, lắc đầu: "Làm gì có ai dám bắt nạt tớ, toàn là tớ đi bắt nạt người khác thôi."
"Thật sao? Tớ biết ngay mà, Tiêu Tiêu nhà tớ là lợi hại nhất!" Tô Khởi nắm chặt lại tay cô, nói xong lại như nhận ra điều gì, kéo cô nhìn tới nhìn lui, "Tớ nói này, sao cậu lại ăn mặc thế này đến đây? Phong cách này đâu có hợp với gu thẩm mỹ của nhà thiết kế lớn như cậu!"
"Sao, Tô tổng đây là đang chê bai tớ đấy à?" Lâm Tiêu nheo mắt, ranh mãnh mỉm cười.
Tô Khởi lập tức búng một cái lên trán cô: "Nói gì vậy hả? Tớ là đang xót cho cậu."
Nói xong, cô ấy lấy từ phía sau ra một chiếc túi giấy được gói ghém cẩn thận, đưa cho Lâm Tiêu: "Tèn ten ten ten! Xem đây là gì nào?"
Lâm Tiêu nhận lấy chiếc túi, mở ra xem. Bên trong là một chiếc váy dài màu xanh lam đính đá lấp lánh đang tỏa ra thứ ánh sáng huyền bí.
Biển Xanh?
Lâm Tiêu khẽ cau mày, nhìn sang Tô Khởi: "Cái này..."
Tô Khởi nhếch môi: "Đây là tác phẩm làm nên tên tuổi của cậu đấy, tớ đặc biệt giữ lại một chiếc cho cậu. Dù sao MCN có được ngày hôm nay cũng đều nhờ vào thiết kế của cậu. Tớ luôn cho rằng, người mặc nó đẹp nhất chính là cậu. Hay là nhân cơ hội hôm nay, cậu mặc thử cho tớ xem đi?"
Lâm Tiêu đặt chiếc túi sang một bên, nhìn quanh một lượt rồi nói: "Cậu muốn xem thì lúc nào tớ mặc cho cậu xem cũng được, nhưng hôm nay ở đây... thôi bỏ đi."
"Nhưng ngày mai tớ phải đi công tác ở Hải Thành rồi." Tô Khởi chớp chớp đôi mắt, vẻ mặt đầy cầu khẩn, "Tâm nguyện duy nhất của tớ trước khi đi, là muốn nhìn cậu khoác lên người chiếc váy Biển Xanh này, và hát lại bài 'Ngày Mai' cho tớ nghe thêm một lần nữa."













