Bốn Bé Yêu Xuất Hiện, Vợ Cưng Của Chiến Gia Là Đại Lão – Chương 5: Đều là con trai của anh
Bốn Bé Yêu Xuất Hiện, Vợ Cưng Của Chiến Gia Là Đại Lão
Chiến Vũ Hàn xuống xe ở quảng trường bệnh viện, tài xế đi xế xế xuống bãi đỗ xe ngầm.
Lâm Dương trong lòng anh đã ngủ say, khuôn mặt nhỏ nhắn múp ráp hửng hồng.
Đáng yêu đến mức khiến Chiến Vũ Hàn cứ muốn lén cắn cho cậu bé một cái.
Ở Trang trại Chiến gia cũng có con trai của anh, cũng lớn chừng này, do mẹ anh là Đường Dung nuôi dưỡng.
Chỉ là Chiến Vũ Hàn ngoài ảnh ra thì chưa từng gặp mặt, không biết cục bột nhỏ đó có đáng yêu như đứa trẻ trong lòng này không.
Đường Dung nghe thấy đứa con trai út đến, đang đứng ở sảnh đợi đón.
Nhìn thấy con trai đi vào, mắt bà nóng lên, "Vũ Hàn, vất vả cho con rồi!"
"Mẹ." Chiến Vũ Hàn chào một tiếng.
Anh luôn ở nước ngoài, liên lạc với mẹ cũng không nhiều.
Đường Dung nhìn thấy đứa trẻ trong lòng con trai, tự nhiên vươn tay ra đón lấy, nói: "Vẫn là con trai thân thiết hơn, con về nhà đón Chiến Dực rồi à."
"Không có," Chiến Vũ Hàn giao Lâm Dương cho mẹ, "Đứa này là Lâm Dương, con vẫn chưa gặp Chiến Dực."
"Lâm Dương?" Đường Dung cau mày, trên lầu có một Lâm Tinh, giờ lại tới một Lâm Dương?
Hơn nữa hai đứa trẻ trông giống hệt nhau, lẽ nào...
Trong lòng Đường Dung giật thót, "Con của ai?"
"Nói là mẹ tên Lâm Song."
Lại là Lâm Song?
Đường Dung hoàn toàn nhíu chặt lông mày, người phụ nữ yêu nghiệt đó ở kinh thành tiếng xấu đồn xa mà!
Thế nhưng cục bột nhỏ trong lòng lại quá đỗi đáng yêu!
Mềm mại, hồng hào, rúc vào lòng bà một cái, Đường Dung toàn thân liền đầu hàng.
Lâm Tinh cộng thêm Lâm Dương, nếu đều là cháu nội của bà thì tốt biết mấy?
"Con rốt cuộc có sinh con với Lâm Song không?" Đường Dung ngẩng đầu nhìn khuôn mặt lạnh tùng của con trai.
"Con chỉ chạm qua một người phụ nữ," Sắc mặt Chiến Vũ Hàn băng giá, "Hai ngày trở về nhận trọng trách của nhà họ Chiến năm năm trước."
"Nhưng chúng nó trông giống con quá," Đường Dung vốn dĩ định nói hay là đi làm xét nghiệm ADN, nhưng suy nghĩ một chút, con trai sẽ không nói dối, anh đã nói chỉ chạm qua một người phụ nữ, thì đó chính là Diệp Thanh Thanh rồi.
Chỉ tiếc Chiến Vũ Hàn buồn nôn việc Diệp Thanh Thanh tính kế anh, cho dù cô ta sinh ra Chiến Dực, anh cũng không chấp nhận cô ta.
Cho nên hôn lễ mãi vẫn không chịu an xếp.
Đoàn người lên tầng cao nhất, Chiến Vũ Hàn thăm ông nội, tình trạng của ông cụ không được tốt lắm.
Sắc mặt Chiến Vũ Hàn u ám bước ra khỏi phòng bệnh.
"Đừng lo lắng," Đường Dung bế Lâm Dương đang ngủ say, "Cha con đã nhờ người liên lạc với Bàn Tay Vàng Y Học rồi, đối phương đã đồng ý ngày mai qua đây chữa trị cho ông nội con."
"Thế thì tốt rồi," Chiến Vũ Hàn xoa xoa tâm mày, "Bàn Tay Vàng liên tục tạo ra kỳ tích, ông nội chắc là có cứu rồi."
"Thế chúng ta về biệt thự nghỉ ngơi trước đi, đi máy bay lâu như thế, con cũng mệt rồi."
"Ừm!" Chiến Vũ Hàn quả thực cũng mệt rồi.
Lúc này, cửa phòng nghỉ đối diện mở ra, Lâm Tinh ngọt ngào nói: "Nhìn đẹp trai có phong thái thế này, chú chắc chắn là ba rồi."
"Chiến Dực?" Lông mày Chiến Vũ Hàn nhíu lại, "Sao con lại đến đây? Không đi học à?"
"Đứa này không phải Chiến Dực!" Đường Dung có chút gượng gạo nói, "Là Ngôi Sao, Lâm Tinh!"
"Lâm Tinh? Con của ai?" Chiến Vũ Hàn sống lưng lạnh ngắt, có dự cảm không lành.
"Là của Lâm Song."
"..." Chiến Vũ Hàn lập tức bị hơi thở của chính mình nghẹn lại, bản thân bế về một Mặt Trời, ở đây thế mà còn có một Ngôi Sao đang đợi anh?
Trời ạ, người đàn bà đáng chết Lâm Song đó đang chơi trò gì thế này!
Chiến Vũ Hàn chỉ thấy đầu to như cái thúng, nhưng đứa trẻ trước mắt chớp chớp đôi mắt thông minh nhìn mình, trên khuôn mặt nhỏ múp ráp đầy sự mong chờ đối với "ba".
Anh chi bằng đầu hàng cho xong.
"Mặc dù tôi không phải là ba của cháu, nhưng trước khi mẹ cháu chưa về, tôi cũng không thể bỏ mặc cháu được, đi theo tôi đi."
"Cảm ơn ba!" Lâm Tinh ngoan ngoãn xòe hai cánh tay nhỏ múp ráp ra.
Chiến Vũ Hàn như bị ma xui quỷ khiến ngồi xổm xuống, bế cục bột nhỏ lên.
"Anh Mặt Trời ngủ mất rồi," Lâm Tinh chỉ chỉ Lâm Dương, "Hì hì, sắp chảy cả nước dãi rồi kìa."
Đường Dung nhìn Lâm Dương trong lòng, lại nhìn Lâm Tinh trong lòng con trai, đúng là nở hoa trong lòng, đây mà là cháu ruột của mình thì tốt biết mấy!
Không trả lại cho Lâm Song nữa! ! !
Một đoàn người lại rầm rộ đi về phía thang máy.
Thang máy hiển thị đang đi lên.
Mọi người đành đợi một chút.
Ting tong~
Thang máy đã đến, cửa mở ra, oa gia gia~
Chiến Vũ Hàn và mẹ anh suýt nữa thì xỉu ngao...
Trong thang máy lại có thêm một cục bột nhỏ hồng hào nữa! ! !
Trời ạ!
Chiến Vũ Hàn chỉ cảm thấy bản thân có phải là đã chọc vào tổ ong vò vẽ rồi không, ở đâu ra mà lắm cái đám nhỏ đáng yêu, muốn mạng người thế này chứ!
"Cháu là..." Chiến Vũ Hàn hít một hơi sâu, có chuẩn bị tâm lý mà hơi khom lưng xuống.
"Ba!" Quả nhiên giọng nói trong trẻo cất lên, "Con là con trai ba mà, con tên là Lâm Nguyệt..."
"Chính là Mặt Trăng?"
"Đúng rồi ạ," Lâm Nguyệt chớp chớp đôi mắt to đen nháy như đá thạch anh, "Mặt Trời, Mặt Trăng, Ngôi Sao, thế là đủ bộ rồi, chúng con đều là con trai của ba."
"Lý Chiêu," Chiến Vũ Hàn "thình thịch" lùi lại hai bước, nói với trợ lý, "Đỡ tôi một cái."
Diệp Thanh Thanh không thể tùy tiện vào nhà họ Chiến, nhưng cũng nhanh chóng nghe nói Chiến Vũ Hàn một lúc dắt về ba đứa trẻ.













