Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 8: Đích thân bắt cô về
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
Hai năm không gặp, khí thế sắc sảo trên người anh càng đậm nét hơn, ánh mắt cũng càng thêm đáng sợ. Chỉ là Giản Ước không ngờ rằng, lần gặp lại này lại trong hoàn cảnh như vậy.
"Chú muốn làm gì?" Giản Ước hỏi.
"Câu này phải để tôi hỏi cháu mới đúng! Đối mặt với đám đàn ông thối này, cháu định làm gì?" Lâu Dục liếc nhìn người bệnh nhân nam trên giường, ánh mắt đó như muốn xé xác đối phương ra, người bệnh sợ hãi giật mình ngồi dậy, kéo quần chạy biến ra ngoài.
Bệnh nhân lại bị đuổi đi, Giản Ước nghẹn một cục tức trong lòng suýt chết. Năm xưa Lâu Dục không muốn cô ở bên cạnh làm chướng mắt, cô đã ngoan ngoãn rời đi. Giờ quay lại, cô chỉ muốn tránh mặt anh, tại sao anh cứ phải can thiệp vào công việc của cô?
"Cháu là bác sĩ, đây là công việc của cháu."
"Nhìn cơ thể đàn ông là công việc của cháu sao?" Lâu Dục như cười gằn, "Giản Ước, hai năm chúng ta không gặp, đừng ép tôi phải mắng cháu ngay lần đầu gặp lại."
"Chú lấy tư cách gì mà quản cháu!"
"Tôi là chú út của cháu, dù không có quan hệ huyết thống thì ít nhất cũng đã nuôi cháu lớn!" Lâu Dục khinh miệt nhìn cô: "Chỉ cần cháu còn là người nhà họ Lâu ngày nào thì không được ngồi khám ở đây. Cháu không cần thể diện nhưng người nhà họ Lâu cần."
Giản Ước thấy thật nực cười: "Chú thấy công việc này là mất mặt sao?" Thế gia hào môn chỉ có tầm nhìn như vậy thôi sao? Cô chỉ muốn trợn mắt, nhỏ giọng lầm bầm: "Cháu thấy công việc này rất tốt, Lâu gia coi thường nó, sau này có chắc là mình sẽ không bao giờ đến đây khám bệnh không?"
Vừa dứt lời, một áp lực to lớn khiến Giản Ước nhận ra sự nguy hiểm, cổ cô lạnh toát. Ngước nhìn Lâu Dục, cơn thịnh nộ của anh bây giờ không gì tả nổi. Giản Ước rụt cổ lại, sự hèn mọn, nghe lời và lo lắng trong bốn năm chung sống trước kia lại ùa về. Cô theo bản năng muốn chạy trốn. "Cháu, cháu ý là, bất cứ ai cũng có thể đến đây khám bệnh, cháu không có ý mỉa mai chú..."
Lâu Dục hoàn toàn không nghe lời giải thích của cô, trực tiếp bế bổng Giản Ước lên, vác lên vai. Giản Ước không thoát ra được, cũng không cự lại được anh, chỉ có thể trước khi ra cửa không quên dặn dò viện trưởng: "Hôm nay thật xin lỗi, nhờ ông ngồi khám giúp tôi nửa buổi còn lại."
Là trước đây cô nghĩ mọi chuyện quá đơn giản, cứ tưởng đây là việc riêng của mình. Nhưng trong mắt mọi người, tuy cô họ Giản nhưng vẫn là người của nhà họ Lâu. Hành động của cô không thể làm mất mặt nhà họ Lâu.
Giản Ước bị Lâu Dục đưa về căn biệt thự của bốn năm trước. Điều khiến cô ngạc nhiên là từng nhành cây ngọn cỏ trong sân vẫn không hề thay đổi so với lúc cô đi. Dì Trương đứng ở cửa thấy cô về, lau nước mắt mừng rỡ: "Tiểu thư, cuối cùng cô cũng về rồi."
"Dì Trương." Giản Ước thấy dì Trương cũng rất vui, chủ động bước tới ôm lấy dì. Suy cho cùng, dì Trương đã đồng hành cùng cô suốt bốn năm, chứng kiến cô từ một cô bé cực kỳ thiếu cảm giác an toàn trưởng thành thành một cô gái tự tin và có chính kiến. Trong những năm tháng sớm tối bên nhau đó, Giản Ước từ lâu đã coi dì như người thân. Trong hai năm ở nước ngoài, những hình ảnh gợi nhớ ngoài Lâu Dục ra thì chỉ còn dì Trương. Tài nấu nướng của dì, sự quan tâm và chăm sóc của dì.
Dì Trương lau nước mắt, liếc nhìn Lâu Dục đang lạnh mặt đi thẳng lên phòng làm việc trên lầu, dì khẽ dỗ dành cô như trước kia: "Tiểu thư đi nhanh rồi về, dì làm món ngon cho cô."
"Vâng."
Toàn bộ trang trí của biệt thự không hề thay đổi, Giản Ước bước trên cầu thang như được trở lại vài năm trước, chỉ tiếc là tâm thế của cô đã không còn như xưa. Lâu Dục đứng tựa bên cửa sổ sát đất trong phòng làm việc, đôi chân dài tùy ý vắt chéo, bộ dạng như chuẩn bị hỏi tội. Giản Ước không màng gì nữa, đánh bạo đứng giữa phòng, ngẩng cao đầu nói: "Công việc này cháu vẫn sẽ tiếp tục làm." Nếu anh đã từng đuổi cô đi thì giờ cũng đừng mong quản được cô.
Lâu Dục cười nhạt, bước về phía cô. Anh đã trưởng thành hơn hai năm trước, mỗi cử chỉ đều toát lên sức hút của đàn ông. "Vẻ mặt bướng bỉnh này của cháu vẫn giống hệt trước kia." Anh đưa tay định vén lọn tóc xõa trên mặt Giản Ước ra sau tai. Giản Ước né tránh, tay Lâu Dục lướt qua kẽ tóc cô.
Lâu Dục sững lại, nhìn kỹ Giản Ước. Cô mặc bộ vest trắng, trông thật anh dũng và sảng khoái, kết hợp với gương mặt lạnh lùng diễm lệ, cô đã khác xa so với hai năm trước, trong đôi mắt không còn thấy niềm vui sướng mỗi khi nhìn thấy anh nữa. Ánh mắt anh đột nhiên sắc lẹm: "Lớn rồi sao? Ngay cả chú cũng không cho chạm vào nữa?"













