Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 72: Chú nhỏ thật kỳ quái
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
"Cô đang làm gì đấy?" Lâu Dực vừa mở miệng đã là chất vấn.
Giản Ước cảm thấy mờ mịt: "Cháu có làm gì đâu ạ."
"Tiểu Dực à, cháu đến đánh cờ với ông nội sao? Lại đây lại đây."
Lâu Dực liếc nhìn Giản Ước một cái, không nói gì nữa, ngược lại vòng qua cô đi đến đối diện ông cụ: "Được, cháu đánh với ông một ván."
Ông cụ cười bất ngờ: "Hôm nay mặt trời mọc ở hướng Tây à? Ngày thường cháu có thèm đánh cờ với ông đâu, vừa rồi ông cũng chỉ tùy tiện mời cháu một câu thôi, chủ yếu là con bé Giản Giản này đánh dở quá, ông thật sự không muốn đánh với nó."
Giản Ước ở bên cạnh dạy An An cắm hoa: "Cụ cố, cụ còn nói cháu như vậy lần sau cháu không thèm đánh với cụ nữa đâu nhé. Rõ ràng là cụ cứ tha thiết yêu cầu cháu đánh, cháu bầu bạn với cụ mà còn bị cụ ghét bỏ nữa à."













