Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa – Chương 592: Yêu cầu trơ trẽn
Bị Ông Chú Bỏ Rơi, Tôi Trở Thành Chuyên Gia Nam Khoa
Lâu Dực ôm cô vào lòng: "Đến đây gây chuyện à?"
Giản Ước liếc nhìn Lâu Dực một cái, rồi lại chằm chằm nhìn mẹ Cẩm: "Chứ còn gì nữa, đại náo một trận lôi đình, bảo là Cẩm Nam chưa chết thì Cẩm Tây không phải chịu trách nhiệm đấy."
Giản Ước nói rất to. Còn về những lời khuyên kiểu như đừng can thiệp vào chuyện nhà người khác thì cô chẳng thèm để tâm. Cô chỉ là ngứa mắt, nuốt không trôi cục tức này nên phải ra mặt đòi lại công bằng cho Cẩm Nam.
Mẹ Cẩm nghe thấy thế thì không tự chủ được mà rùng mình một cái, tiếng khóc càng lúc càng lớn hơn.
Cẩm Thành từ trong phòng bệnh bước ra, gương mặt rất bình thản, anh nói với Giản Ước: "Cô ấy ngủ thiếp đi rồi."













